CDS NHẠC ONLINE
- TRANG CHỦ-THƠ TÌNH
- CD1: Một Lần Là Trăm Năm
- CD2: Ơn Em Một Đóa Sen Nồng
- CD3 - Chủ đề: Lặng Lẽ Tình Đi
- CD4 - Chủ đề: Mơ Chỉ Là Mơ
- CD5 - Chủ Đề: Giọt Nước Mắt
- CD6 - Chủ Đề: Mong Manh Tình Buồn
- CD7: Trường ca: NỖI LÒNG CHINH PHỤ
- CD8: RONG CHƠI VÔ THƯỜNG
- CD9: Trầm Khúc Tuyền Linh
- TIỀN KIẾP
- VĂN
- NHẠC HAY KHẮP NƠI
- TIỂU SỬ TÁC GIẢ
- THƠ HAY KHẮP NƠI
- Tình Khúc Tuyền Linh - Nguyễn Văn Thơ Google +
- Nguyễn Văn Thơ Facebook
Sunday, October 30, 2022
Sunday, October 16, 2022
NƯỚC MẮT ĐÀN ÔNG 17
TRÒ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT
Tuyền Linh
TẬP II - Nước Mắt Đàn Ông
Phần 17
20.3.2021 - Bạn đó hả? Mình kể chuyện
sau khi đi đưa tiễn gia đình thím Lachaise từ Sài Gòn về cho bạn nghe.
Chiếc xe ca 45 chỗ ngồi hôm ấy đang chạy bon bon trên quốc lộ
20, lối hướng về Đà Lạt Đơn Dương. Mình
nhìn quanh trên xe, thấy xe thì lớn mà số hành khách chẳng bao nhiêu người cả. Đây
là chuyến xe bao của nhà thím Lachaise cho bà con của thím ở Đơn Dương cũng như
ở Đà Lạt đi đưa tiễn gia đình thím, chứ không phải xe đò chở khách. Bởi vậy, dọc
đường xe không đón khách rơi. Cũng may mình ngồi gần H. con dâu của thím La
Chaise nên cũng đỡ buồn. Cô H. trạc độ 30 tuổi, người lai Pháp nên mái tóc óng
mượt vàng hoe. Cô ấy sống tại Đà Lạt với gia đình cha mẹ ruột và các anh chị
em. Nghe đâu vài tháng nữa cô cũng theo gia đình đi Pháp theo diện hồi hương, cũng
như gia đình thím La Chaise vậy. Cô không kể cho mình nghe, nhưng mình được biết
chồng cô là một sĩ quan QLVNCH cấp bậc đại úy hay thiếu tá gì đó. Khi miền Nam
giải phóng, anh ấy không tập trung học tập mà bỏ nhà đi luôn. Mình nghe người lối
xóm trong thôn Phú Thuận nói vậy, thực hư ra sao mình cũng không rõ lắm. Cô H.
có một nét đẹp lộng lẫy, mắt xanh, môi thắm. Thoạt nhìn, ai cũng phải lầm nghĩ
cô là người bản địa Châu Âu, không ai nghĩ cô là người Việt lai Pháp. Cô quen mình
cũng tương đối thân, từ khi cô ở Đà Lạt xuống nhà thím La Chaise chơi. Cứ chiều chiều, cô thường đi bộ xuống nhà mình
chơi với mấy cháu, cô rất mến trẻ nít. Không biết tự bao giờ, đôi mắt cô ấy
mang một nỗi buồn xa xăm khó tả. Mình bắt gặp nhiều lần như vậy. Một nỗi buồn rất
riêng. Ngồi gần cô ấy, nhưng ít khi mình hỏi về đời tư cô ấy. Mình tôn trọng nỗi
buồn quý phái đó như tôn trọng một hình tượng pha lê. Mình vẫn ngồi im lặng để
đầu óc đuổi theo những ý nghĩ mơ hồ viễn vông không thực tế thì bỗng xe ngừng lại,
Điểm dừng là ngã 3 Madaguoil huyện Đạ Huoai. Phụ xe lên tiếng cho biết xe ngừng
để bà con xuống ăn trưa. Cô H. lơ đãng nhìn xuống đường, ý như không muốn xuống
xe. Mình quay qua nói khẽ:” Mời H. xuống dùng chút gì cho ấm bụng”. H. từ từ đứng
lên và theo mình xuông xe vào quán. Mình
kéo ghế cho H. ngồi, cũng vừa lúc chú nhỏ tiếp viên ra hỏi khách. Mình chọn ăn
cơm gà, H. chọn ăn cháo gà. Cả hai không ai hẹn ai mà đều chọn “gà” hết. Mình
nghĩ vui trong bụng, chẳng biết có ai gà được ai không đây? Trong khi ăn, mình
cũng chủ động chuyện trò với H. để không khí đỡ tẻ nhạt. Từ đó mình biết được H.
sẽ xuống xe tại ngã 3 Finom, rồi đi xe ôm hay taxi về thẳng Đà Lạt thay vì về lại
nhà thím La Chaise ở Đơn Dương. Mình cảm thấy một chút gì đó hụt hẫng. Mình cũng
không hiểu sao, từ ngày bà xã mất, hết bóng hồng nầy đến bóng hồng khác cứ thấp
thoáng trong tâm hồn mình như là một thách thức bản thân, thách thức cả bản năng
và bản ngã. Còn bóng hồng nào nữa không trong những tháng ngày tới?
Có lo rồi cũng không tránh khỏi, xe dừng bánh
tại ngã 3 Finom, H. xuống xe, mình đứng lên theo chân H. tới chỗ cửa xe lên xuống
rồi vẫy tay yếu ớt chào. Xe bắt đầu rẽ qua phía
tay mặt theo quốc lộ 27 thẳng tiến về huyện Đơn Dương.
~~oo0oo~~
Sáng ra, sau chuyến đi đưa tiễn gia đình cô C.
về, mình cảm thấy hơi mệt mỏi. Trạng thái nầy không biết bắt nguồn từ đâu? Dù gì
thì chút nữa cũng theo chân chị hai Giỏi và thím Phụng, thím Mươi xuống rẫy trồng
khoai lang tím. Dây lang cắt về để quá ngày không trồng kịp thời cũng không tốt
đâu, nghe chị Giỏi bảo vậy. Lần đầu xới đất lên vồng trồng khoai, mình hơi ngọng
nghịu tay chân, nhưng không sao, cứ cố gắng bền chí rồi sẽ quen. Mình vừa làm vừa
nhìn cách thức thím Phụng làm để làm theo, dần dần thấy cũng dễ. Có điều, bàn
tay cầm cuốc của mình chưa được chai lắm nên hơi bị rát đau, mình cố gắng chịu
đựng cho quen dần. Mình có đem theo bao tay vải, nhưng ngại mấy người cười nên
không dám tròng vào. Hơi khó chịu một chút nhưng rồi cũng qua. Mình nghĩ, chẳng
có ai lần đầu mà thông thạo việc cả, mình tự an ủi mình như vậy. Mà cũng đúng
thế phải không bạn hiền?
Hôm nay là bữa thứ hai trồng khoai lang ruột tím,
thím Phụng ra chỉ thị, nội nhật trong ngày nay phải xong mọi việc. Thật ra thì
không phải do lao động kém, nhưng vì đất quá khô cứng nên vừa lên vồng vừa phải
trở cuốc đập tơi đất. Mỗi ngày chỉ trồng được buổi sáng, buổi chiều phải tập
trung gánh tưới nên phải chậm thôi. Cũng hên là lạch nước suối chảy kế bên rẫy
khoai nên thật tiện cho việc gánh tưới. Kể ra ông Uẩn lúc xưa cũng giỏi thật, ổng
khai phá được rẫy củ mì rất tiện cho việc tưới tắm, lại gần nhà. Hèn chi ổng bán
cho mình hơi cao giá cũng phải. Cha con mình lúc bấy giờ phải chăm bẳm vào sào
ruộng lúa nước, sào củ mì củ lang mà sống thôi. Mọi thứ khác, kể cả học vấn cũng
cần nhưng chưa thiết. Nói như thế không có nghĩa là mình bi quan, nhưng có một
cái gì đó không thôi thúc mình lắm trong việc học hành của con cái. Có thể rút
từ bản thân mình ra chăng? Mình cũng không biết nữa, nhưng rõ ràng là không thôi
thúc.
~~oo0oo~~
Mình thức giấc dậy sau khi mặt trời rọi xuyên
vào khe vách ván, chiếu thẳng vào mắt mình. Mình quay sang nhìn giường kế bên,
các nhóc vẫn còn ngủ. Sau hai ngày tranh thủ trồng khoai cho dứt điểm, rõ ràng
là mệt mỏi vô cùng. Mình muốn nằm nướng một chút nữa thì bỗng có tiếng ai gọi
ngoài cửa inh ỏi. Mình chồm dậy ra mở cửa thì mới hay chú bưu tá đứng đợi tự
bao giờ. Chú cho biết mình có giấy báo nhận hàng nước ngoài. Thùng hàng nầy không
nhận trực tiếp tại Bưu Điện địa phương mà phải lên UBND xã Lạc Nghiệp lập sổ nhận
hàng do UBND cấp, rồi vào phi trường Tân Sơn Nhất để lãnh. Sổ nhận hàng nầy chỉ
được lập một lần thôi, và sau nầy mỗi khi có phiếu nhận hàng nước ngoài là cứ
thế cầm sổ vào phi trường Tân Sơn Nhất lãnh. Về nguyên tắc thì hay nhưng đối với mình trong hoàn cảnh lúc bấy
giờ là quá nhiêu khê. Dẫu gì thì cũng phải chịu thôi, không có cách nào thay đổi
được.
Sau khi được
UBND xã Lạc Nghiệp cấp sổ lãnh hàng nước ngoài, tiếp sáng sớm hôm sau, mình gởi
các cháu cho cô bạn cùng quê là cô Bảy
trông coi giùm, kể luôn lo việc cơm nước và ngủ lại đêm với chúng tại nhà. Tính
mình cẩn thận, phải như thế mình mới yên tâm đi xa. Mình lên xe đò địa phương lúc
8 giờ sáng, xe chạy ì ạch cho đến gần tối mới tới Sai Gòn. Có một điều ngộ ngộ
do mình nghĩ ra và đóng vai luôn, mình kể ra đây cho bạn nghe nhưng bạn đừng cười
mình nhé. Trước khi đi Sài Gòn, mình ăn mặc quần áo thật xốc xếch cũ mèm, lại xách
theo hai cái giỏ lát thật lớn và sờn cũ trông thật ghê. Mục đích của mình làm
như thế để bọn cướp giật không thèm để ý đến mình mỗi khi vào nghỉ ở các phòng
trọ ngoài bến xe Lê Hồng Phong. Thật ra thì lúc bấy giờ mình cũng là thằng nghèo
xơ nghèo xác chứ có hơn gì ai đâu, nhưng dẫu sao nhìn bộ dạng mình cũng tương đối
sáng láng nên sợ chúng nghĩ mình dân có tiền. Do vậy nên mình có ý định khi lãnh
thùng hàng tại phi trường xong, mình sẽ sang hết hàng qua hai xách lát ngay tại
phi trường và cột kín kẽ, không để ai thấy mình chứa đựng trong đó thứ gì, như
vậy mới yên thân. Về đến phòng trọ bến xe Lê Hồng Phong càng phải đề phòng hơn.
Mình phải thuê phòng trọ tại bến xe để ngủ lại qua đêm, sáng hôm sau mới có xe
về lại Đơn Dương. Thế đó bạn, sống trong thời đại nầy, nhất là trong hành tinh
của mình, khôn cũng chết, dại cũng chết, chỉ biết là không chết thôi. Không như
hành tinh của bạn đâu, luôn được hít thở cái khoảng không yên bình tự tại, bạn
sướng ghê!
Mình kê một giỏ xách để gối đầu, một giỏ đặt kế
bên hông như người tình trăm năm câm điếc, như thế nghĩ cũng tạm ổn; nhưng không
hiểu sao vẫn khó ngủ, người cứ tỉnh rụi. Nghĩ gì? Hay là mình nghĩ đến bọn nhân
viên giao hàng ở trong phi trường Tân Sơn Nhất khi chiều? Thật ra thì lần đầu
tiên đi lãnh hàng, mình có rành mánh khóe gì đâu. Chỉ khi tập trung xếp hàng chờ
đợi, mình mới được nghe kinh nghiệm của những người đã từng lãnh dăm ba lần rồi
chỉ dạy lại. Nghĩa là khi họ kêu đích danh tên mình vào bàn nào, thì bàn ấy đã
có một nhân viên ngồi chờ mình với một thùng hàng đang đặt sẵn trên bàn. Trước
sự chứng kiến của mình, người nhân viên dùng dao rạch mở thùng hàng và lấy hết
tất cả hàng trong thùng đem ra để trên bàn trước mặt mình. Họ kiểm từng món hàng
theo cách của họ, món nào họ kiểm xong, họ lùa sang một bên và cứ lần lượt như
vậy cho đến hết, rồi họ bảo mình tự tay bỏ lại vào thùng. Kinh nghiệm của người
lãnh hàng là ở chỗ: trong lúc họ kiểm hàng,
mình nhìn thấy món hàng nào tương đối mà mình có thể biếu họ được thì thay vì bỏ
lại vào thùng thì mình đặt sang một bên và nói thẳng: “ Biếu anh, biếu chị”. Mọi
việc sẽ tốt đẹp cho cả hai sau đó, nếu không thì nhiều phức tạp có thể xảy ra.
Nói vậy không có nghĩa là lúc nào cũng phát sinh ra hiện tượng nầy, nhưng phòng
xa vẫn hơn.
( còn tiếp )
GÓC HOÀNG HÔN
GÓC HOÀNG HÔN
Tôi đứng đây
ôm trọn khối
thinh không
giữa trời đêm trăng tàn 17
Tối hôm nay, sao nghe lòng đau đáu
Loáng thoáng hoài một hình bóng mờ xa
Trưa chủ nhật em đi
Có mang theo những chuyện đã qua?
mang cả niềm vui và nỗi nhớ
mang theo ly cà phê đắng cay ngọt lợ
mang ánh mắt soi tìm điều nghịch lý tình tôi?
Biết thế nào để trả lời em
vì con tim muôn đời đâu có tuổi
Cũng chính con tim bắt tôi lặn lội
mãi đến bây giờ mới gặp được em
Nhưng rồi bão tố lại vây quanh
như tối nầy đây, đang trong cơn nhớ...
cơn nhớ cứ mạnh lên, mạnh hơn cơn lốc
xoáy
hành hạ thân tôi, hồn phách lạc hồn
Tình yêu nào mà lên được lịch tháng, lịch tuần
nên nỗi nhớ cứ chợt đi, rồi chợt đến
Nỗi nhớ đơn phương lại càng đỉnh điểm
như giờ nầy đây, tôi đang quay quắt…quắt quay…!
Tình yêu đơn phương có tội không em?
Mong em trả lời
cho tôi được biết
Nếu có tội, thì tôi xin câm nín
Mặc cho ngọn lửa
tình thiêu đốt tim gan mình
Xin chúc em vui… với tuổi dậy bình minh
Góc hoàng hôn kia bóng tôi dần lịm tắt…!
TUYỀN LINH
Saturday, October 1, 2022
TRĨU NẶNG
TRĨU NẶNG
Gởi em những giọt mưa sa
Giữa mùa Covid ngập nhà ngập nương
Nếu không là giọt vô thường
Xin em nhận lấy để thương Sài Gòn !
Một anh héo hắt héo hon
Da nhăn tóc xủ bám vườn trần gian
Bước đi nến thắp hai hàng
Bàn chân cỏ úa, dư quang đưa đường
Nghe ra chẳng phải nhiễu nhương
Nhưng sao vẫn thấy như dường chiêm bao
Bàn chân bước thấp bước cao
Sống dở chết dở làm sao mà lần
Đu đưa cùng sợi chỉ mành
Sự sống cứ thế chòng chành rủi may
Phải chăng chân lý là đây
Sống đó chết đó rẫy đầy oan khiên
Oan khiên trong chuyến du miên
Hay là thực tại lụy phiền xác thân
Em ơi, hòn ngọc viễn đông
Giọt mưa trĩu nặng trong lòng anh đây
TUYỀN LINH
TRÒ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT
Tuyền Linh
TẬP II - Nước Mắt Đàn Ông
Phần 16
10.3.2021 - Kể bạn nghe, như đã thỏa thuận giá cả hôm ngày
04.5.1976, sáng hôm sau bà Lục cho người xuống rẫy nhổ mì. Mình hơi tiếc nhưng
không bán cũng không được, bởi nhiều lý do buộc phải bán, cả chủ quan lẫn khách
quan. Bán gì thì bán, nhưng lúa chắc chắn không thể bán. Mình đã dự trữ được một
thùng FU lúa, mừng húm.Không biết cha con mình ăn được giáp hột hay không, nhưng
dẫu sao cũng rất yên tâm. Vào tháng 5, khí hậu vùng Đơn Dương Lâm Đồng hay có mưa,
nhất là vào buổi chiều. Nhà nào có vườn hồng thì rất thích, vì hồng vào thời điểm
nầy rất có giá. Trái hồng chín được chuyển vào Sài Gòn tiêu thụ rất mạnh, nhất
là vùng Chợ Lớn họ ăn dữ lắm. Lúc bấy giờ tại thôn Phú Thuận, nhà nào có vườn hồng
cũng khấm khá, giàu có. Mình thì chẳng bao giờ dám mơ tới chuyện đó, vì mình biết
cha con mình đang đứng chỗ nào trên mảnh đất mới đặt chân tới kia.
Sau khi nhận tiếp số tiền còn lại về việc bán
sào củ mì cho bà Lục, mình vào nhà tom góp tất cả số tiền đang có để lên gởi bớt
cho bác Tám Tham. Vẫn còn nợ bác phân nửa, nhưng không sao. Mình nghĩ chuyến tới
bà ngoại gởi về cho thì sẽ trả hết cho bác Tám thôi. Nghĩ tới thì phải thực hiện
ngay, mình choàng sơ chiếc áo hôm trước bà ngoại gởi về cho, rảo bước lên nhà bác
Tám. Thật xui xẻo, bác đi vắng, hỏi bác gái thì được biết bác lên phố có chút
việc. Mình ngồi đợi khá lâu, cuối cùng thì bác cũng đã về. Hình như có mùi rượu
khi bác vừa hỏi mình? Chắc bác vừa uống rượu với bạn bè trên phố? Đây là lần thứ
hai, mình nghĩ và thấy bác Tám Tham uống rượu. Lần thứ nhất, cũng vô tình thôi,
mình nhìn thấy bác dừng xe honda trước một quán tạp hóa trên đường về nhà. Chủ
quán đem ly rượu ra cho bác, ly thuộc loại cũng tương đối lớn vừa, bác uống một
hơi, rồi móc túi trả tiền, sau đó rồ máy xe đi ngay. Cái cách bán uống, mình thấy
ít ai uống giống bác. Không cần mồi gì cả, cũng không uống kiểu lai rai, làm một
hơi rồi chùi miệng, tỉnh bơ…không say. Rất tỉnh ráo, không lè nhè.
Sau vài tiếng hỏi han của bác, mình xin phép vào
đề ngay về việc gởi tạm phân nửa số tiền nợ bác mấy tháng trước. Bác ngạc nhiên
hỏi mình:” Tiền đâu mà trả sớm vậy?”. Mình vòng vo một hồi để bác biết là tiền
bà ngoại cho và tiền vừa bán xác sào củ mì tươi. Nghe xong, bác tỏ vẻ mừng cho
cha con mình. Bác gọi bác gái lên giao tiền cho bác gái, rồi bảo mình ngồi xuống
uống nước. Bác mở hộp Pho mai con bò cười cùng mấy ổ bánh mì vừa mới mua trên
phố mời mình ăn. Lâu quá rồi không được ăn
Pho mai, bấy giờ ăn lại thấy ngon quá, thật ngon…!
Cũng đã xế trưa rồi, mình xin phép hai bác để
về còn lo nhiều thứ khác. Với mình lúc bấy giờ, kín hết việc phải lo. Một chút
nữa trên đường về, mình phải ghé tới bạn Hà để xin một ít dây lang ruột tím về
gầy giống. Nghe anh bạn Hà nói khoai nầy củ ruột tím khá ngon, lại ngắn ngày
thu hoạch, rất lợi thời gian canh tác. Mình cũng mới quen với anh bạn Hà thôi.
Bạn ấy nhỏ thua mình 4 tuổi, có vợ 2 con, một trai một gái. Trước đây thì gia cảnh
bạn ấy như thế nào, mình không được biết, nhưng hiện tại thì cũng bữa đói bữa
no như mình, vẫn nồi cơm với những lát mì khô cõng gạo. Cùng cảnh ngộ nên khá
quý mến nhau.
~~oo0oo~~
Sáng hôm ấy, bà Lục đem theo tới 5 nhân công
xuống nhổ mì, chắc là đã xong. Chút nữa mình xuống xem tình hình đất ra sao, rồi
về nhờ chị giỏi mượn giùm vài công để ngày mốt xuống tán lật đất phơi cho ải. Mình
dự định ngày 11.5.1976, mình sẽ lên vồng đất trồng khoai lang ruột tím. Nhưng
không được rồi, vì ngày 9 tháng 5 phải dự bữa cơm chia tay nhà thím Lachaise, rồi
qua sáng ngày 10 tháng 5 lại phải theo gia đình thím ấy vào phi trường Tân Sơn
Nhất chờ đưa tiễn. Việc như vậy, không thể không đi. Dù mới quen gia đình thím ấy
chưa lâu, nhưng tình cảm sâu kín giữa mình và cô C. không hề ít. Dù mình và cô
ta chưa trao nhau một lời yêu đương nào, nhưng qua ánh mắt và việc làm của cố ấy
cho mình, đã nói lên vạn lần yêu thương. Mình khẳng định như vậy. Mình cho đây
là một mối đình đẹp, khó có mà có.
Hiện giờ mình ngồi đây kể chuyện ngày ấy cho bạn
nghe, chắc bạn mắc cười lắm? Sẽ cho mình quan trọng hóa vấn đề nên vậy. Bạn nhớ
rằng, bây giờ là năm 2021, còn bấy giờ là năm 1976, mọi sự bang giao giữa nước
nầy và nước nọ khác nhau xa. Mọi thủ tục giấy tờ pháp lý và bảo lãnh cũng khác.
Vì cớ sự đó nên mình vô vọng trong việc quen thân với cô C. Hồi đó ai mà nghĩ
được cứ làm giấy kết hôn bên Việt Nam, rồi hai năm sau sẽ được bảo lãnh qua? Chung quy, mình nghĩ cũng
là số phận cả.
~~o00oo~~
Xem như mình đã dọn đất rẫy mì xong và đang phơi
đất cho thật ải, tới khi đi vào phi trường đưa tiễn gia đình thím Lachaise về sẽ
bắt tay vào việc trồng khoai lang ruột tím. Mình nghĩ trong thời gian chờ đợi nầy,
chắc mình cũng không làm được việc gì nên sự, đầu óc suy nghĩ mông lung quá nên
mình theo bác Tám Giỏi và đàn chó săn vào rừng xem cho biết, tiện thể bẻ ít măng
về phơi để ăn. Trong rừng sau nhà mình, tháng nầy măng le nhiều lắm. Ở đây, có
nhiều anh chị em chuyên sống về nghề bẻ măng nầy. Họ bẻ về phơi khô rồi chuyển
vào Sài Gòn bán. Mụt măng le tuy nhỏ, nhưng ăn ngon hơn măng tre, mình rất thích
ăn.
Mình lội trong rừng về cũng gần xế chiều, ở nhà
mấy cháu chưa nấu cơm, mình lục nồi cơm nguội ra ăn, thấy còn mì lát nhiều hơn
hột cơm, dẫu vậy ăn vẫn thấy ngon đáo để. Nhìn nồi cơm nguội các con để lại, lát
mì nhiều hơn hột cơm, mình hiểu ngay sự tình. Vậy là mình biết các cháu đã ngán
mì lát lắm rồi. Chút nữa, mình sẽ đong gạo đổ vào nồi gấp đôi số gạo thường nấu
và gọi các cháu lại hướng dẫn cho chúng, bắt đầu từ ngày mai làm y như mình vậy.
Dĩ nhiên là cũng phải ghế thêm mì lát khô, nhưng ít hơn. Không sao, tới đâu hay
tới đó. Trời sinh voi sinh cỏ. Không sao!
Đêm qua giấc ngủ chập chờn, suy nghĩ đủ chuyện,
bữa nay là ngày 07 tháng 5 rồi còn gì, ngày mốt ngày kia là xem như xong, xong
một cuộc tình, một ngã rẽ số phận. Mình lên phố định tìm mua một thứ kỷ niệm nào
đó tặng cho C. nhưng nghĩ hoài không ra, nên mua gì? Cuối cùng mình chọn mua một
xâu chuỗi đeo cổ tay kết hột như hột bồ đề, mình thấy rất nhu mì như chính hình
ảnh nhu mì của C. Mình nghĩ, chắc là C. thích. Mình tạt qua hàng bánh ngọt mua
6 chiếc bánh kem su về cho 6 cháu. Hôm ăn cơm nhà anh Bạc, mình có đem một ít về
cho chúng ăn, coi bộ chúng còn thòm thèm lắm, thật tội nghiệp!
~~oo0oo~~
Mình vừa gỡ tờ lịch xong, vẫn thấy còn sớm, mới
10 giờ sáng, hôm ấy là ngày 09 tháng 5, ngày được mời đến dùng bữa cơm chia tay
và cũng là ngày của mốc thời gian chia cắt giữa mình và C. Mình cảm thấy có một
chút gì bối rối và hối tiếc trong lòng. Nhưng rồi việc đến thì cũng phải đến,
thời gian chẳng đợi một ai. Mình mở tủ gỗ lấy ra bộ quần áo mà C. đã mua tặng
cho mình hôm nọ, rồi lại phân vân hoài nên mặc hay không? Mặc hay không thì cũng
vậy thôi, cũng chẳng ngăn được C. ra đi hay ở lại. Tuy vậy, vẫn thấy có chút gì
đó gần gũi hơn, thắm thiết hơn. Ngay cả khi tay vừa chạm đến bộ quần áo là đã có
cảm giác gần gũi rồi, nói chi mặc vào người. Thì nên mặc thôi để tô thêm chút mặn
nồng ngày cuối, chẳng còn dịp nào nữa đâu mà lưỡng lự nghĩ suy.
Mình đạp xe từ từ trên đường lên nhà thím
Lachaise, đôi chân nghe nằng nặng nhịp đạp. Gần tới, mình đã thấy C. đang thấp
thoáng trước cổng vào nhà. Tới nơi, mình lại ngạc nhiên khi thấy C. chẳng chào
hỏi và đón mình. Cô ấy cúi mặt đi thẳng một hơi ra phía sau vườn nhà lớn, lối vào
nhà riêng của C. Mình hiểu ý nên cũng dắt xe theo bước cô em. Tự nhiên không hiểu
sao, mình lại vồ vập đem hộp đựng vòng đeo cổ tay mua trên chợ hôm qua ra đeo vội
vào tay C. và nói gọn lỏn hai tiếng:” Tặng em”. Hihi…! Bạn thấy mình có sến lắm
không? Mà có sến thì giờ chuyện cũng đã rồi, đã cách nhau nửa vòng trái đất rồi!
Mình chỉ tiếc là tại sao lúc bấy giờ mình không ôm hôn cô ấy để giữ hơi cho cả
hai. Biết đâu hơi ấm ấy sưởi được mùa đông đầy lạnh giá sắp tới cho cả hai? Mình luôn chậm nghĩ
trong những tình huống nhạy cảm, không thì…Bạn biết không thì…gì không? Không
thì mình và cô ấy đã thành vợ chồng ngay cái đêm ngủ trong nhà riêng của cô ấy
rồi!
( còn tiếp )



