Monday, November 29, 2021

TÂM SỰ VỚI HOA DẠI VƯỜN NHÁ


 


 

 TÂM SỰ

VỚI HOA DẠI VƯỜN NHÀ

Mắt tình, ta mở liu riu
Nhìn em tím ngắt thiếu điều rớt tim
Sầu ta quá khứ tạm yên
Bỗng dưng thức giấc trong tiềm thức đau

Em khoe chi những cánh sầu
Tím thương…tím nhớ…tím màu ái ân
Một ta, đã lắm phong trần
Về đây núp bóng yên thân cuộc đời

Chừ em khơi dậy lòng đau
Rưng rưng sắc tím nhuộm màu thời gian
Em tên gì, mà dung nhan
Tinh mơ khoe sắc, chiều tàn tạ luôn?

Ta từng yêu cánh phù dung (*)
Nay gặp em nữa… dễ chừng yên thân
Xin em đừng xích lại gần
Tim ta không tuổi sẽ “ lần “ đường yêu

Đời ta nắng sớm mưa chiều
Lang thang khắp nẻo như diều đứt dây
Cớ chi lại gặp em đây
Tinh mơ mỉm nụ, chiều quay lưng về…

Mặc ta, cứ thế ngậm ngùi
Còn em, cứ thế cười vui giữa đời
Biết trách ai? Trách ông trời
Sao cho ta gặp Em nơi chốn nầy ! ?

TUYỀN LINH
    2018


(*) Hoa phù dung, sáng nở chiều tàn.

 


Monday, November 22, 2021

GÕ CỬA


 

GÕ CỬA

 

Đông về gõ cửa đất trời

Hồn tôi ai gõ mà chơi vơi sầu?

Mắt tình ngó trước ngó sau

Một tôi đứng giữa những lau lách nhìn

Trăm cơn xót… nghìn nỗi phiền…

Ô hay, nước mắt tự nhiên nhỏ dài

Tôi khóc ai? Ai khóc tôi?

Mai sau ai khóc cho ai…? Hay là….!

 

TUYỀN LINH

2020


Tuesday, November 16, 2021

TRÒ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT


 

 TRÒ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT

                                                           Tuyền Linh

TẬP I – Trò Đời và Công Lý

Phần 8

24.5.2020 – Mình được nghỉ ngơi mấy ngày sau khi đi Đơn Dương về nên sức khỏe bây giờ cũng tạm ổn. Trong những ngày ở Đơn Dương, mình làm được rất nhiều việc. Xem như những dữ liệu chứng cứ trong hồ sơ vụ kiện, mình đã công chứng đầy đủ. Tuy nhiên, mình chẳng bao giờ chủ quan cả. Qua một vài hiện tượng, mình thấy bên đó lo chạy dữ quá. Người xưa thường nói, đa kim ngân phá luật lệ. Không biết câu nầy có rơi vào trường hợp của mình không? Rơi hay không rơi thì chưa biết, nhưng có điều mình thấy bên bị kiện vẫn ngang nhiên xây dựng trái phép phần nối tiếp căn nhà cũ của mình. Chừng đó thôi cũng đủ thấy rằng họ tự tin quá.

27.5.2020 – Mình vừa gởi tiếp đơn đề nghị đến Uỷ Ban Nhân Dân huyện Đơn Dương, Chi Nhánh Văn Phòng Đăng Ký Đất Đai huyện Đơn Dương, Uỷ Ban Nhân Dân Thị Trấn Dran. Nội dung đơn đề nghị là xin các cấp thẩm quyền ngăn chặn bên bị kiện ngừng việc xây dựng trên nền đất nông nghiệp và đang có ý đồ làm thay đổi hình dạng ban đầu của căn nhà đang tranh chấp khi Tòa án chưa giải quyết xong. Mình vẫn tin vào bản mệnh của mình - ở hiền gặp lành.

29.5.2020 - Chiều nay mình được biết là vợ chồng bên bị kiện có đến văn phòng Tóa án huyện Đơn Dương để làm việc và cũng đã xác nhận chữ ký và lời giao kết của mình trước khi giao nhà và đất cho đương sự. Như vậy, mình thấy vụ kiện có hướng mở. Nếu thật sự hai vợ chồng thành thật khai nhận trước Tòa như vậy, thì mình cũng không hẹp hòi gì để nhường lại cho hai vợ chồng một quyền lợi đáng kể; như là ngoài căn nhà xây của mình ra, mình sẽ cho lại họ diện tích đất nằm song kề với căn nhà, nơi mà hai vợ chồng hiện đang kinh doanh giải khát. Diện tích đất nầy, giá trị kinh tế cũng tương đương với căn nhà xây của mình. Mình thấy như vậy là đẹp cả đôi đàng.  

30.5.2020 -  Hôm nay luật sư N. cho mình biết, Tòa án sắp đưa giấy mời thụ lý vụ kiện. Mình chưa biết chính xác ngày nào, nhưng điều chắc chắn mình phải lo số tiền 50 triệu mình phải đóng tiếp đợt 2 theo điều lệ đã ghi trong Hợp Đồng Dịch Vụ. Mình hơi căng thẳng, nhưng mình tin rồi mọi việc sẽ qua. Dĩ nhiên là không còn cách nào ngoài việc chia tỷ lệ lãi cao cho những người chịu bỏ tiền ra đóng thế cho mình trong việc nầy – cô học trò cũ là một điển hình. Thú thật với bạn, trong cuộc hành trình nầy, mình hoàn toàn đơn phương độc mã. Nhưng mình chấp nhận nên mình lên đường. Mình có một động lực vô hình thôi thúc mình, mình không tiện nói ra đây, nhưng mình hứa sau khi ngã ngũ vụ kiện và phần thắng về mình, mình sẽ hé lộ cho bạn biết. Đợi nhé! 

02.6.2020 – Hôm nay là ngày thứ ba trong tuần, mọi việc về vụ kiện vẫn còn đang phía trước. Mình tiếc là mình không có đủ sức khỏe để ra ăn dầm nằm dề tại Đơn Dương đặng ứng phó kịp thời mọi chuyển biến về vụ việc khởi kiện. Bởi thế, mình đã ủy quyền toàn bộ cho luật sư N. thay mình để xử lý và quyết định mọi việc. Thật ra thì ủy quyền như thế mình cũng rất lo, vì sẽ không bao giờ sự việc theo đúng ý mình được, nhưng biết sao bây giờ khi sức khỏe của mình không cho phép. Và nói một cách xấu miệng, biết đâu đó là con dao 2 lưỡi (?)

 Lúc 17h00 chiều nay, người nhà của mình tại Đơn Dương gọi điện cho mình biết bên bị kiện vẫn tiếp tục xây dựng trái phép trên phần đất sau căn nhà cũ của mình mà mình đã nêu ra cho bạn biết trước đây rồi đó. Có lẽ sáng mai mình lại phải gởi tiếp Đơn Đề Nghị lên Ban Nội Chính Tỉnh Uỷ Lâm Đồng để xin can thiệp.

03.6.2020 – Đêm qua mình ngủ rất ít, mọi việc cứ bề bộn như thế nên đầu óc mình đâu có ổn được. Sáng nay mình đã ghé Bưu Điện gởi Đơn Đề Nghị lên  Ban Nội Chính Tỉnh Uỷ Lâm Đồng như đã dự định. Đồng thời, mình cũng ghé Ngân Hàng Đông Á gởi tiếp 50 triệu đồng cho luật sư N. về tiền Hợp Đồng Dịch Vụ đợt 2. Xem như cũng tạm ổn về việc tiền bạc trước khi bước vào giai đoạn thụ lý vụ án. Tất cả những việc làm nầy mình đều hội ý với luật sư N. và ông ta cũng nhất trí với mình. 

05.6.2020 -  Loay hoay lại hết tuần. Hôm nay là thứ 6 rồi, đầu óc mình cứ xoáy vào vụ việc Tòa án nên chẳng viết lách được chữ nào. Thậm chí khách hàng đưa bài để phổ nhạc cũng đáp ứng cho họ quá chậm trễ. Thật bê bối! Mình phải cố gắng sắp xếp lại lịch làm việc chứ không thì mất lòng khách hàng lắm. Có niêu cơm mà không biết giữ thì nguy. Cứ lo việc lớn mà bỏ bê việc nhỏ thì đâu có được, phải không bạn? Khách hàng âm nhạc chính là cái cần câu cơm của mình mà!  

08.6.2020 – Hai ngày qua mình cặm cụi viết nhạc cho khách hàng, được khách hàng khen, mình cũng vui. Mà vui hơn cả là có tiền thu nhập. Nhạc phẩm KHÁCH TRẦN GIAN viết cho nhà thơ Thuận Hào quá lâu, mới làm video xong, nhưng anh không phiền trách gì, mình cũng mừng. Mình vừa đọc trên FB, thấy anh ấy có bài thơ TẤM ÁO PHÙ VÂN rất hay, mình tâm đắc, định phổ nhạc nhưng chưa hội ý với anh ấy nên mình chưa tiến hành.

 Hôm nay là ngày thứ 2 trong tuần, mình vẫn nóng lòng chờ đợi sự động tĩnh của Tòa án. Tính từ ngày bắt đầu đi Đơn Dương để tìm luật sư tư vấn cho việc khởi kiện  đến nay đã gần 4 tháng rồi còn gì. Bốn tháng biết bao trăn trở lo âu lẫn chờ đợi. Những cung bậc cảm xúc ấy đủ làm cho mình gầy hao cả thể xác lẫn tinh thần. Nhưng không tiến hành sự việc thì không được, bởi mình ấm ức lắm. 

09.6.2020 - Cả đêm trăn trở mãi, sáng nay mình quyết định gọi phone cho luật sư N. để trao đổi vài chuyện liên quan đến vụ kiện. Không có sức khỏe thật tai hại, mọi việc ủy quyền hết cho luật sư N. nên bây giờ mình như ngồi trong bóng tối. Đáng ra cứ cách vài ngày thì luật sư N. nên linh động cho mình biết diễn tiến sự việc. Mình hơi ân hận trong việc ủy quyền nầy. Nhưng nghĩ cho cùng, không còn cách gì hơn, bởi lẽ sức khỏe mình quá kém để ra nằm dài lâu tại Đơn Dượng đặng có mặt kịp thời khi Tòa án triệu tập. Mình mới đi vài lần mà đã thấy sức khỏe xuống cấp trầm trọng rồi. Nếu theo đuổi dài lâu thì chắc chắn không ổn. Đành vậy thôi! Dẫu sao, mình luôn tin ở hiền sẽ gặp lành đó bạn. Mình luôn tự nhủ lòng, không nên hy vọng tuyệt đối vào một việc gì, bởi như thế, khi công việc không đạt được kết quả như mong muốn, mình sẽ bị hụt hẫng nhiều. Rất tai hại. Bạn đồng ý không? Bạn à, mình có đức tin vào Thượng Đế, nên mọi việc trên đời nầy, mình nghĩ luôn có bàn tay của Đấng Tối Cao sắp đặt cả. Tinh thần mình đứng vững là nhờ vào đức tin nầy.

11.6.2020 -  Mình vừa phone cho luật sư N. vài phút trước thì cũng vừa nhận được giấy thông báo về việc thụ lý vụ án của Tóa án huyện Đơn Dương gởi đến mình. Nội dung chính là sau 15 ngày kể từ ngày nhận thông báo nầy ( 08.6.2020 ), các bên liên quan vụ khởi kiện không bổ túc thêm các chứng cứ và nạp văn bản nêu ra ý kiến của mình hoặc xin gia hạn thời gian trong vụ khởi kiện để Tòa án xem xét, thì Tòa án căn cứ vào các tài liệu, chứng cứ có trong hồ sơ để giải quyết vụ án theo quy định của pháp luật. Như vậy là đến hết ngày 23 tháng 6 năm 2020, nếu bên bị kiện không xin gia hạn thời gian khởi kiện và không đưa ra được tài liệu chứng cứ gì để phản bác đơn khởi kiện của mình, thì xem như vụ án được khép lại. Mọi thủ tục pháp lý tiếp theo sẽ được tiến hành theo điều luật. 

12.6.2020 – Đêm qua mình ngủ ngon giấc, có thể do ảnh hưởng tâm lý sau khi đọc được giấy thông báo thụ lý vụ án của Tòa án Đơn Dương gởi. Theo đó, mình xét thấy bên bị kiện không thể có tài liệu chứng cứ gì để có thể phản bác đơn khởi kiện của mình cả. Mọi việc đã rõ ràng như ban ngày rồi, làm sao có thể ngụy tạo được điều gì? Thời gian 15 ngày chờ đợi đối với mình hơi lâu, nhưng không sao, mình không bị căng thẳng. Như mình đã nói với bạn rồi đấy, mình tin vào sự sắp đặt của Đấng Tối Cao. Mình tin…!

13.6.2020 -  Sáng nay mình vừa phone nói chuyện với luật sư N. và được biết trong thời gian nầy Tòa án đang cho các nhân viên chuyên môn đi thẩm định về giá trị lô đất và nhà cửa của mình đang đề cập trong đơn khởi kiện. Mình cũng mong giai đoạn nầy qua nhanh đi để xem kết quả như thế nào. Thú thật với bạn, theo như giá trị thị trường hiện giờ, lô nhà và đất của mình giá rẻ cũng phải 12 tỷ. Cũng theo chiều hướng giải quyết của Tòa qua lời luật sư N. thì tài sản của mình sẽ chia hai. Lý do: C T T Tr đã có công phụng dưỡng Cao Thi Lan đến cuối đời, cho đến khi lìa trần, nên phân nửa tài sản của Cao Thị Lan được giao cho C T T Tr hưởng. Theo mình, cách giải quyết nầy thiếu thuyết phục, nhưng mình cũng đành chấp nhận, vì mình biết khó cỡi lên lưng cọp. Như bạn biết đấy, sau khi Cao Thị Lan mất, mình được luật sư N. cho mình xem một bản giấy ủy quyền sở hữu nhà cửa và đất đai của mình cho C T T Tr do Cao Thị Lan ký. Tờ giấy ủy quyền nầy không có dấu và chữ ký của bộ phận công chứng. Mình cho đây là một bản văn không hợp lệ, không giá trị. Đã không giá trị mà Tòa vẫn có lối giải quyết chia hai tài sản như lý do nêu trên. Buồn cười thật !   

  Mình suy nghĩ và thật buồn về những diễn tiến trong vụ kiện của mình, nhưng chỉ biết tâm sự với bạn chứ biết kêu ca ai bây giờ? Mình cảm thấy mệt mỏi và mất tự tin vào cuộc đời còn nhiều vẩn đục. Có lẽ mình sẽ nghỉ một thời gian cho nguôi ngoai để khỏi phải nhắc đi nhắc lại hoài chuyên thưa kiện, nghe lợm giọng quá. Vậy phải tạm biệt bạn rồi. Xin đừng buồn mình nha, Hẹn gặp lại.!

 

                    ( còn tiếp )                                                                                                        

 

                        


NỖI BUỒN TÔI


NỖI BUỒN TÔI

Có một nỗi buồn tôi
Chìm sâu trong tâm thức
Khó ai mà biết được
Cũng chẳng biết làm gì 

Mỗi người ôm riêng tư
Như con sâu trong kén
Tôi yêu em dài ngắn
Là chuyện của riêng tôi

Như hai đường song đôi
Em đi… còn tôi đứng
Nhìn theo, tôi lượm được
Bộn bề là niềm vui

Bên kia đường song đôi
Dấu chân em để lại
Tôi tìm mót nhặt mãi
Làm của cải để đời

Ấy thế cũng tốt thôi
Có buồn vui lẫn lộn
Nỗi buồn tôi vô tận
Nụ cười em vô biên

Nhờ thế tôi có thêm
Những phút giây tình ái
Vốn liếng còn gì nữa
Ngoài nụ cười của em

Hoàng hạc vỗ cánh đêm
Khát khao ngày nắng mới
Nhưng ngày vui ai đợi
Bởi đêm chẳng là ngày

Bên kia quả địa cầu
Mùa thu về êm ả
Tươi vui em cười mãi
Tôi lặng lẽ giấu lòng

Em mặc áo trắng trong (*)
Như hồi còn đi học
Tôi tức thì động bút
Vẽ vội mắt môi thơm

Mùa thu nghe dỗi hờn
Ẩn sâu trong góc khuất
Lạy trời em đừng biết
Tôi yêu em…yêu em…!

TUYỀN LINH

 

(*) Bâng quơ áo trắng

 

Wednesday, November 10, 2021

LỜI RU MUỘN MẰN


LỜI RU MUỘN MẰN

 

Anh vay em một chút tình

Vá vào hồn mộng rách mềm bấy lâu

Đường kim mối chỉ luồn khâu

Nhẹ tay em nhé để sầu nằm yên!

 

Bốn mươi năm chẳng thể quên

Từng ngày giông bão, từng đêm lệ thầm

Oằn vai gánh cuộc trăm năm

Tháng ngày dầu dãi tím bầm nợ duyên

 

Chút tình vay mượn của em

Anh làm vốn liếng thay duyên phận mình

Mượn luôn em mớ chân tình

Ướp vào tâm não để dành mai sau

 

Đã qua một cuộc bể dâu

Thu vàng lá đổ chìm sâu giấc tình

Trăm năm nghĩ lại… giật mình!

May mà vay được chút tình ca dao

 

Vốn lời anh sẽ gởi trao

Trong trang cổ tích đượm màu thiên thu

Sảy sàng sạch trọi phù du

Trả em một chút lời ru muộn mằn ! ?

 

TUYỀN LINH