Saturday, February 20, 2021

TẠ LỖI

 

TẠ LỖI

 

1.

Anh ngồi đây với tâm hồn bão nổi
Nhớ về quê, nhớ quá những ngã tình
Nơi quê mình em vẫn nằm yên giấc?
Thời gian đi như xé nát tim anh

Em cứ trách…muôn đời em cứ trách…
Con tim anh nào hóa thạch bao giờ !
Sống đành phải lao vào cuộc dâu bể
Nhưng hồn anh mãi mãi vẫn là thơ

Chỉ có tiếc vì đường đời quá rộng
Mà chúng mình tuổi mộng chẳng dài thêm
Đối với anh, quê hương là nhựa sống
Nuôi anh từng năm tháng thiếu vắng em

Dịp nào đó hồn thiêng em trở giấc
Hãy về thăm lối cũ lúc sinh thời
Kể anh nghe về những gì còn, mất
Đà Nẵng ơi, nỗi nhớ chẳng hề vơi

Ôi nhớ quá con đường làng dẫn lối
Nại Hiên Tây với nhịp bước ngập ngừng
Ngày hai buổi qua Viện Chàm im tiếng
Thời khắc chìm trong hơi thở rưng rưng

Em có thấy trường Sao Mai một thuở
Còn lung linh tuổi ngọc buổi tan trường
Tà áo trắng bay bay trong gió thoảng
Rải giọt tình dọc suốt Lê Đình Dương?

Có tiện thể, em xuôi đường Độc Lập
Ghé chợ Hàn xem thử có còn không
Đường rây sắt và trạm ga xe lửa
Sát bến sông, anh từng nhảy tắm truồng?

Em đừng vội, cứ khoan thai nhịp bước
Dọc bờ sông, dọc theo bến Bạch Đằng
Tòa Thị Chính còn uy nghi gió lộng
Hay thả hồn tâm sự với vầng trăng?

Sẵn ghế đá, em ngồi nghỉ một chút
Rồi theo đường râm mát dọc Quang Trung
Con đường tình thuở xưa mình thường hẹn
Cất giùm anh những thương nhớ ngập lòng

Đến ngã tư, nghe lời anh rẽ trái
Thăm mái trường Phan Thanh Giản thân quen
Ngày ly loạn biết ai còn ai mất
Và chừ đây ai tiếp bước sách đèn?

Vẫn lề trái, đi chừng hai trăm mét
Trường của anh sẽ đợi đón mừng em
Phan Châu Trinh hình như còn oai lắm ?
Nơi ẩn sâu mối tình đẹp vạn niên

Anh không nhắc, dĩ nhiên em cũng ghé?
Nghe họa mi ríu rít khắp sân trường
Nhẹ như tơ và mềm hơn cả lụa
Ôi, muôn đời Hồng Đức đẹp trong sương !

Chừ chắc mệt? Thôi em về nghỉ khỏe
Ghé chợ Cồn tìm gì đó để ăn
Nào ốc hút, ốc xào hay mì Quảng
Muốn no nhiều thì bánh ướt chả nem

Đó em thấy, làm răng anh quên được
Nơi chôn nhau cắt rún… mớ tình thâm
Hẹn bữa khác, anh nhờ em đi tiếp
Thăm những nơi anh nhớ đến khóc thầm

 

2.

Anh thức dậy…chừ là hai giờ sáng
Trời Vĩnh Long vẫn chưa bước sang ngày
Em có thể giúp anh thêm lần nữa
Tìm những nơi chưa ghé, cho anh hay?

Như đã nói, anh nhớ quê ghê lắm
Từng con đường, từng góc phố thân thương
Nhớ quán xá, nhớ dòng người hối hả
Cảnh chợ chiều…ôi, đẹp quá Quê Hương !

Anh nhờ em lội qua khu chợ Mới
Chỗ gần Trường Tiểu Học Quận Hòa Vang
Nhớ hồi nhỏ lúc còn học lớp Nhứt
Tụi anh thường trộm ổi Chùa Tứ Bang

Suýt chút nữa thì anh đã quên mất
Mua giùm anh số vàng mã anh cần
Hơn tháng nữa đến ngày giỗ em đó
Dưới Âm Ty em cần lắm phải không?

Nếu thuận tiện, em qua Nại Hiên chút
Chợ làng nầy nằm dọc Trưng Nữ Vương
Mua ít bánh biếu bà con chòm xóm
Chục năm rồi chẳng có dịp về thăm

Rồi em thẳng Lê Đình Dương để đến
Khu chợ Cồn sầm uất thấy mà ham
Chợ bán đủ thứ…thượng vàng hạ cám
Xưa anh thường ghé đó để ăn hàng

Thức ăn vặt, chợ nầy là số 1
Đồ ăn ngon mà lại rẻ như cho
Nào ốc hút, ốc xào, bánh bột lọc…
Tốn ít tiền mà ăn đã nư no

Nói răng hết cảnh tình trong ký ức
Nhờ em đi vài chỗ đã nhớ đời
Còn những điểm mình hẹn hò chưa kể
Như Cầu Vồng hay rạp hát Li Do…

Nhớ một bận hai mình đi xem hát
Xem được phim tình”Như hạt mưa sa”
Ra khỏi rạp hai mình đều buồn bã
Lòng dặn lòng…nhứt quyết chẳng hề xa

Nhớ lắm lắm…nhớ hoài…em đâu biết
Chỉ tiếc rằng đời rộng, mộng chẳng dài
Em có trách, xin ghi lòng tạ lỗi
Tình Quê Hương, tình em nữa…dễ gì phai !

Rứa nghe em, hẹn khi anh nhắm mắt
Sẽ tìm về Cố Quận để chung vui
Anh hy vọng Quê Hương dang tay đón
Đứa con hư mang bao nỗi ngậm ngùi…

TUYỀN LINH

Đà Nẵng - Phố xưa vẫn đó ! Em mô ?

ĐÀ NẴNG - Phố Xưa Vẫn Đó, Em Mô?


                                                     ĐÀ NẴNG                              

PHỐ XƯA VẪN ĐÓ, EM MÔ?

 

Vẫn là đời - đời mang đen trắng

Vẫn là đời - đời lắm bể dâu

Vẫn là người - người trong dâu bể

Vẫn là anh – anh mãi là anh

 

Vẫn Đà Nẵng - ngựa xe như nước

Vẫn  người đi - người ở người về

Vẫn con phố - đèn xanh đèn đỏ

Vẫn là anh – anh đã mất…Em !

 

Khi anh quay về, cửa hồn hoang phế

Vạt nắng cuối đường dẫn bước ngu ngơ

Anh dò dẫm trên dòng tâm thức

Đà Nẵng của ta, đẹp quá đi thôi !

 

Nầy Em hỡi, sông Hàn vẫn gợn sóng

Từng chuyến đò ngang vẫn cập bến Đông Giang

Phà An Hải ôi, nhớ sao là nhớ !

Tà áo bay ôm ấp một nỗi niềm…

 

Chiều Đà Nẵng, đường Quang Trung tình tự

Đưa Em về ngày đó…hay hôm nay ?

Tới Cầu Vồng, ta chia tay bịn rịn

Như Sơn Trà nhớ sóng biển Tiên Sa

 

Đêm trầm mặc, đường Ngã Năm giăng mắc

Ngọn đèn tình hò hẹn Diệp Hải Dung

Ly kem lạnh mà ấm tình hai đứa

Sáng mai tới trường trễ học, bắt đền ai ?

 

Đà Nẵng đó, phố xưa mình vẫn đó !

Em mô rồi? Phố mãi gọi tên Em…! ?

 

TUYỀN LINH

2018

Wednesday, February 17, 2021

GIỚI THIỆU

 


Xin kính mời quý đọc giả ghé thăm tiết mục

 VĂN để đọc tác phẩm mới, ưng ý nhất

 của tác giả Tuyền Linh:

TRÒ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG

 TRƯỚC MẶT

                        TẬP I – Trò Đời & Công Lý          

TẬP II - Nước Mắt Đàn Ông

Hai tác phẩm phản ảnh trung thực nhất

 dời sống của tác giả trong hiện tại và quá khứ.

 Nội dung không hư cấu

Rất xác thực trong đời thường.

Là tiếng nói vút lên từ thẳm sâu quá khứ

Cũng là cội rễ của sự lừa lọc và khổ đau

-ooOoo-

 

 

NỤ CƯỜI THÁNG GIÊNG

 


Tuesday, February 16, 2021

MƯA PHÙN ĐÀ LẠT THÁNG GIÊNG


Mưa phùn Đà Lạt tháng giêng

Như màng tơ lụa đong đưa
Đẹp cơn mưa bụi kịp vừa tháng giêng
Đậu trên mái tóc nhung huyền
Hôn lên má thắm, nựng rèm mi cong

Ngủ quên trên ngọn đồi thông
Mơn man cỏ lá lộc mầm tháng giêng
Xuýt xoa như đã cơn ghiền
Nam thanh nữ tú triền miên dạo mùa

Xanh, vàng, tím, đỏ se sua
Em nghiêng ô tím, anh lùa mưa bay
Đẹp thay là phút giây nầy
Mưa rơi lắc thắc, tay trong tay về

Lẳng lơ từng cặp song kề
Phố phường Đà Lạt đẹp khoe sắc mùa
Tình nồng gởi gắm giêng, hai
Hòa cùng mưa bụi cho vừa nhớ thương

Rằng đây là chốn Thiên Đường?
Mưa phùn Đà Lạt luôn vương vấn tình
Một vùng sắc thái lung linh
Đi vào ký ức chuyện mình với ta

Tuyền Linh