Sunday, December 30, 2018

CHÚC NĂM MỚI


Trước thềm Năm Mới, kính chúc quý đọc giả một năm Kỷ Hợi – 2019 - dồi dào sức khỏe, an khang thịnh vượng.

Tuyền Linh Nguyễn Văn Thơ

Saturday, December 29, 2018

TÌM...



TÌM…

Sau té ngã bên bờ vực mưu sinh
Anh quay lại tìm em cuối đường tình lỗi hẹn
Biết là không thể nào, nhưng anh vẫn kiếm
Sợi tơ lòng mấy ai dứt được bao giờ (?)

Sài Gòn bấy giờ ôm nỗi nhớ ngu ngơ
Cơn nhớ cứ mọc dài theo lộ cũ
Đường Nguyễn Tri Phương bỗng trở nên quyến rũ
Anh nhặt từng dấu chân em cất giữ vào tim mình

Mùa thu lại về với bao sắc thái lung linh
Vậy mà em vẫn bặt tăm trên con đường ký vãng
Anh lặn lội hăm hăm qua phà Rạch Miễu
Cái bến phà xưa nay anh chẳng biết tí nào


Thế mà cảm xúc ngọt ngào vẫn cứ thế dâng cao
Giác quan anh cho anh điều kỳ diệu
Thu nơi đây chưa thấy heo may yểu điệu
Hôn nhẹ mắt môi người tìm kiếm tinh nhân

Vậy mà anh thấy có cái gì đó thật gần
Hình như hương em còn đâu đây thì phải ?
Ôi,  lời thỏ thẻ vô ngôn của em cứ vang vọng mãi
Thật gần…thật gần…rồi bỗng thật xa…

Có đúng thế không em, giữa trời nước bao la
Tâm thức đánh lừa anh, hay anh đánh lừa tâm thức ?
Bến Tre đâu, cho anh gởi chút tình hiện thực
Vô vọng hôm nay hay vô vọng dài lâu…?

Tuyền Linh

Thursday, December 27, 2018

Tuesday, December 25, 2018

Vũng Liêm se tiết lập đông



Vũng Liêm se tiết lập đông

Sáng - tôi thức dậy ra đường
Nghe se se lạnh cả trong lẫn ngoài
Hồn thì nửa ngẩn nửa ngơ
Trước bao nhiêu chuyện bên bờ mưu sinh

Chân đi từng bước gập ghềnh
Cuối năm giá lạnh chênh vênh nỗi đời
Nhìn về ruộng lúa sương rơi
Đỏ hoe con mắt sự đời dân quê

Lập đông lạnh khắp tứ bề
Lạnh con mắt ướt, lạnh tê điếng hồn
Lạnh luôn cơm áo…áo cơm…
Lạnh chui vào những đụn rơm quê nghèo

Mùa gặt xong, bay cái vèo
Lấp vào lỗ hổng cheo leo Tết về
Bánh chưng, bánh tét, thèo lèo
Trăm thứ trăm tốn, sao keo được nào?

Mùa Xuân đang vẫy tay chào
Vui xuân quên bớt nỗi hư hao đời ?
Cây mai trước ngõ đang cười
Chào tôi bằng nụ vàng tươi thật hiền

Tôi vào đứng trước mái hiên
Suy đi ngẫm lại đất hiền Vũng Liêm
Được là… cuộc sống bình yên
Chỉ cần chừng đó là tiên trên đời

Tôi mong giữ được nụ cười
Ít đau ít ốm, cuộc đời thong dong
Sức khỏe nặng hơn vàng ròng
Bon chen chi lắm, có hòng đem theo ! ? ? ?

Tuyền Linh
2018

Friday, December 21, 2018

Vô Cùng Đêm Thánh Hồn Con


Vô Cùng Đêm Thánh Hồn Con

Ôi, vô cùng… rất vô cùng đêm Thánh !
Con về đây, thân ngoại đạo gởi hồn
Một mảnh đời gần như đã bỏ buông
Chờ giọt nước nơi bàn tay Chúa vảy

Nhân gian khuất tầm, nhưng con nhìn thấy
Những hồng ân Ngài ban phát cho đời
Xoa dịu lòng người bao khổ não khôn nguôi
Con nép ngoài Thánh Đường nghe sương kể

Những giọt sương từ một thời dâu bể
Theo chân Ngài đánh thức giấc mơ con
Giữa đêm đông sương kể chuyện sống còn
Bàn tay Chúa đỡ đần đêm loạn lạc

Lạy Chúa Ngôi Hai, trần gian đầy tội ác
Núp bóng Ngài con tồn tại hôm nay
Đêm nguyện cầu Ngài dang rộng vòng tay
Giữa Thánh Lễ con tỏ bày tâm nguyện

Con vẫn đứng đây, góc Thánh Đường im tiếng
Để hồn chìm trong thinh lặng đêm thiêng
Và lắng nghe lời Chúa nhẹ ban truyền
Con lạy Chúa điển ân người ngoại đạo
*
Đêm huyền mặc… đêm thiêng cao cả quá !
Đưa dẫn đường những hạt bụi nhân sinh
Ánh sáng ngôi cao soi tỏ mọi sinh linh
Vô cùng quá… Ôi, vô cùng đêm Thánh ! ! !

Tuyền Linh

Friday, November 30, 2018

Tuổi Học Trò



Tuổi học trò

Nhìn tấm ảnh, nhớ cái thời…
Nhớ mưa lất phất đầy vơi tuổi buồn
Sân trường chẳng nhuộm màn sương
Mà sao lòng cứ vương vương tơ trời

Đưa tay hứng chút nắng vàng
Nghiêng nghiêng vạt nắng che ngang tóc thề
Mộng về theo tiếng ve reo
Lao xao cánh phượng bay vèo qua song

Ngoái theo một cánh môi cong
Rưng rưng cửa lớp để lòng hắt hiu
Guốc ai gõ nhịp liêu xiêu
Áo bay trắng cổng dài theo mắt tình

Giờ đây nhìn ảnh nhớ mình
Ngu ngơ tuổi mộng mắt xinh môi trầm
Hình như ai nấp trong hồn
Mà nghe xao xuyến mỗi lần hè sang

Chim bay bỏ lại tuổi vàng
Ủ trong cánh phượng võ vàng tháng năm
Mắt xanh cửa lớp mù tăm
Nở trong ký ức nụ mầm hai mươi

Tuyền Linh

Friday, November 23, 2018

Tâm sự hoa rau muống




Trước nhà tôi là một con rạch chạy ngang qua, nhưng gọi một cách dân dã như dân địa phương chúng tôi là “ vũng “. Trong vũng là nơi sinh sống quanh năm của một loài rau muống, loài rau muống nầy cũng có cái tên “ cúng cơm “ – rau muống vũng.
Vào mùa nước nổi, rau muống thường bò lên bờ, thậm chí bò sát đến hông nhà tôi, sinh sôi nẩy nở và trổ hoa trông thật đẹp mắt. Từ đó, tôi thích hoa rau muống vô cùng. Tôi xem như là cô bạn hàng xóm đáng mến, đáng yêu…


TÂM SỰ HOA RAU MUỐNG

Giữa mùa nước nổi bập bềnh
Em không yên ổn nên leo lên bờ?
Quanh năm em sống vũng ao
Tháng nầy em phải vẫy chào vũng thôi

Nước dâng…bèo dạt hoa trôi
Lại thêm bão gió đứng ngồi không yên
Phận em hoa dại thuyền quyên
Làm sao chịu nổi thiên tai đất trời

Nên chi em bò lên bờ
Mong tránh gió chướng phòng hờ nhiễu nhương
Tai ương ập đến bất thường
Đào tơ liễu yếu, ai thương phận mình ?

Cũng may ông chủ đa tình
Cho em ở trọ một bên hông nhà
Ông chủ luôn cười xuề xòa
Với em, ông chủ thật là dễ yêu

Thương ông…nhưng không dám liều
Bà chủ biết được sẽ tiêu cuộc đời
Sẽ là nhụy rữa cánh phơi
Chỗ nào nương tựa giữa trời bão giông !

Thôi thì, thương để trong lòng
Mỗi sáng cười nụ với ông được rồi
Sợ lắm…bèo dạt hoa trôi
Giữa mùa nước nổi biết đâu nương nhờ

Tình yêu, em vẫn tôn thờ
Mà đường đạo hạnh không cho em liều
Hoa nào mà chẳng biết yêu
Nhưng yêu chính đáng mới là điều hay !

Đúng không các bậc râu mày ? ? ?

Tuyền Linh
2018