Wednesday, October 8, 2014

Xin mai...hẹn Người


Xin Mai…Hẹn Người

Thương chi cái chú chim trời
Lỡ bay- lỡ đậu- lỡ thời- lỡ duyên…
Cuộc đời trót lắm ưu phiền
Nên chi số phận lênh đênh vô bờ

Lầu hồng có luyến ráng pha
Xin chờ về cõi Ta bà tìm nhau ?
Bể dâu…dâu bể…muôn màu
Sá chi cõi tục mà đau đáu lòng !

Chim trời phận số long đong
Yêu chi cho gót hồng trần nặng thêm
Kẻ muốn nhớ, người tìm quên
Đôi đường Nhật, Nguyệt càng thêm não lòng

Tình riêng trượt ngã bên thềm
Nỗi đau chưa dứt, thôi đành mím môi
Bến sông khúc lở khúc khúc bồi
Xin thuyền xuôi mái tìm nơi yên bình

Chừ đây chín thác mười ghềnh
Dám đâu mơ tới cuộc tình Liêu Trai
Lời Người tạc dạ chẳng phai
Lỡ duyên, lỡ phận, xin mai…hẹn Người !

Tuyền Linh
  

Tuesday, October 7, 2014

Xin Đừng Yêu Tôi

Tuyền Linh 1988

Xin Đừng Yêu Tôi

Xin đừng yêu tôi, hỡi thuyền quyên thục nữ !
Tôi có gì đặc biệt để người yêu ?
Tôi sinh ra trót cay đắng trăm chiều
Thuở thơ ấu đã nếm mùi côi cút
Đường hoa niên, ôi gió mưa bão táp !
Chút đơn phương xin gởi trọn về người
Mùa phượng hồng nở thắm đượm vành môi
Tôi nhặt cánh ve sầu chôn mắt biếc
Hồn thao thức, nhưng lòng nào lên tiếng
Sợ heo may cuốn mất dấu yêu đầu
Thu lại về, nhưng thu quá xa xôi
Nhặt xác phượng mà đau lòng sách vở

Lòng nhủ lòng, từ đây thôi nhung nhớ
Nghĩa gì đâu chuyện sương gió tơ trời !
Tôi vẽ vòng một vũ trụ riêng tôi
Để trốn lánh ánh diệu kỳ Nữ Sắc

Và từ đó, tôi đi vào câm lặng
Xa tình trường, xa cả sắc hương yêu
Đời của tôi cay đắng cả trăm chiều
Đành chôn chặt mối tơ tình hoài vọng

Em yêu dấu, hỡi các em hiền thục !
Xin đừng yêu tôi, sẽ khổ lụy một đời
Tôi không biết nhìn để má em xinh
Tôi không biết khóc cho lòng em đẹp
Tôi không mộng để tóc ngôi rẽ sóng
Tôi không biết cười cho hạnh phúc tròn đôi
Xin đừng yêu tôi, tôi có gì đâu
Một mảnh hồn thơ chẳng nên tích sự
Trời của tôi là khoảng trời u tối
Thu của tôi là thu thiết tha buồn
Bướm hoa vờn, lòng bỡ ngỡ môi hôn
Em chợt đến, thơ tôi tìm trốn mộng
Thơ khép nép thì lòng càng dâng sóng
Sóng xô bờ, ôi làn sóng thâm cung !
Em có nghe mạch đất chuyển rung cùng ?
Hồn tôi đó, em cứ tìm mà bắt

Tôi muốn yên để tình vào câm lặng
Tôi muốn ngồi chiêm nghiệm giấc mơ hoa
Rõ đời tôi là một buổi xế tà
Yêu chi khổ, hỡi thuyền quyên thục nữ !

Tuyền Linh
1988
  

Saturday, October 4, 2014

Niềm đau phố núi


Niềm đau phố núi

Ba năm đóng tại Pleiku
Mà nghe như thể nghìn thu nhớ đời
Tình tôi ngút tận chân trời
Lòng tôi chôn kín tận nơi Biển Hồ

Ngày đi tình quá hư hao
Lìa xa phố núi nghẹn ngào tuổi xuân
Bốn mươi năm, nghĩ cho cùng
Chính là giấc mộng không cùng đời tôi

Em Pleiku, em Pleiku !
Phố xưa còn phủ sương mù hoàng hôn ?
Mắt còn lóng ngóng tiền đồn
Lệ còn ướt đẫm đêm rền đạn bom ?

Con đường rợp mát Quang Trung
Tình còn hò hẹn tan trường đợi nhau ?
Hoa gạo còn đượm thắm màu
Đưa ta đến chỗ thề nhau am Bà ?

Sung già chứng giám tình ta
Còn che bóng mát am Bà hiển linh ?
Mấy mươi năm… nghĩ giật mình !
Vẫn đau đáu mãi khu gia binh buồn

Em chừ phố núi mờ sương
Còn trong ký ức Tơ Nưng biển hồ ?
Bước chân ai gõ nhịp buồn
Con đường Hoàng Diệu vẫn hun hút sầu ?

Ai về lối Phan Bội Châu
Cho tôi nhắn gởi niềm đau thông ngàn
Nửa chừng tình đã dở dang
Tôi treo nỗi nhớ lên hàng thông xanh

Chiến tranh ơi, hỡi chiến tranh !
Biết bao giờ mới buộc lành vết thương
Bốn mươi năm…nỗi đoạn trường
Còn nghe hiu hắt con đường tình xưa

Niềm đau nói mấy cho vừa
Ngờ đâu dâu bể đẩy đưa số phần
Mỗi người mỗi ngã trầm luân
Phô ơi, phố núi rớt từng giọt châu !

Chừ đây ngồi tận đỉnh sầu
Nhìn qua ngó lại, ôi màu tang thương !
Pleiku ơi, nỗi đoạn trường !
Ngàn năm tâm thức còn vương vấn tình

Tuyền Linh
2014

Sunday, September 28, 2014

Nhớ ơi, Đà Nẵng !

Cổ Viện Chàm Đà Nẵng

Nhớ ơi, Đà Nẵng !

Một chút mưa phùn cũng đã đủ
Gợi thương gợi nhớ chốn quê nhà
Chân đang bước giữa lòng Đà Lạt
Mà hồn bay bổng tận chốn xa

Không biết bây giờ nơi Cố Quận
Mưa qua mấy nẻo thân thương buồn
Nại Hiên làng cũ còn giăng mắc
Tơ lòng một thuở lắm vấn vương

Không biết mưa về qua Lê Lợi
Mưa còn hôn nhẹ gót chân son
Giọt buồn để lại trên đường phố
Ướt sũng hồn tôi đến mỏi mòn

Cứ ngỡ hồn về treo đầu núi
Sơn Trà trăng rọi sáng niềm xưa
Sông Hàn gợn sóng tình năm cũ
Qua sông em còn thấy nhớ người ?

Như thể mưa luồn qua xóm vắng
Hắt hiu cơn nhớ Cổ Viện Chàm
Trưng Vương lỗi bước chân hò hẹn
Con đường ghi dấu thuở trường tan

Có dịp theo mơ về ký ức
Xin em hãy ghé Cổ Viện Chàm
Ủ giùm chút hương mùa hạ cũ
Mùa vàng dệt mộng thuở hồng hoang

Tuyền Linh
      2014

Saturday, September 20, 2014

Đà Lạt tháng 9 mưa nguồn


Đà Lạt tháng 9 mưa nguồn

Ai ngăn được nổi mưa nguồn
Đà Lạt tháng 9 nước tuôn đầy trời
Sấm giông réo gọi tình ơi
Mưa như hậm hực cuộc đời chia xa

Thông ngàn lay lắt gió qua
Ngã nghiêng ngã ngửa la đà cùng mưa
Cổng trời chừng cũng đã vừa
Điểm tô vần vũ giỡn đùa nhân gian

Đà Lạt tháng 9 mùa sang
Mưa hay nước mắt ngập tràn phố xưa
Con đường Palace Romance
Dấu chân để lại đậm ân tình buồn

Đà Lạt tháng 9 mưa nguồn
Mưa qua Hưng Đạo, mưa dồn Thị Xuân
Nên chi đời chẳng bình yên
Hắt hiu tâm tưởng, triền miên giấc tình

Cúi xin trời đất hiển linh
Mưa về Đà Lạt có mình có ta
Bao giờ tâm thức nở hoa
Mưa nguồn Đà Lạt hết xa xót tình ?

Tuyền Linh
     2014

Saturday, September 13, 2014

Vàng Pha Áo Người


Vàng Pha Áo Người

Tay gom sợi nắng sân vườn
Đem vào giấc ngủ nghe chừng chưa phai
Đêm đêm mơ bóng hình ai
Mơ chưa kịp tỏ, hình hài đã tan

Tơ duyên chừ đã lỡ làng
Tuyết sương giăng phủ ngập tràn gối chăn
Giật mình trong nỗi cô đơn
Nhắm đôi mắt lại cố quên chuyện mình

Nhớ chi những áng thơ tình
Cho trăng ướt sũng, cho hình bóng chao
Hơn năm thương phận liễu đào
Vẫn gian nhà nhỏ ra vào một thân

Ai người túi sửa khăn nâng
Có chăng giấc mộng lúc gần lúc xa
Ngẩn ngơ trong cõi người ta
Đại Nam (*) chiều xuống vàng pha áo người

Gởi vào sương khói chiều rơi
Đôi dòng lệ ứa, tuổi trời pha sương
Ngậm ngùi nghe sóng trùng dương
Biển xanh nước biếc trăm đường cách ngăn

Tuyền Linh
     2011

                     
 (*) khu du lịch Đại Nam

Sunday, September 7, 2014


Chiều Thu Đà Lạt

Êm như tiếng sáo tơ tình
Đẹp như cánh phượng đậu trên ngô đồng
Chiều Thu Đà Lạt mênh mông
Vàng ươm sắc nhớ, mây bồng bềnh trôi

Cỏ hoa thơm ngát lưng đồi
Chiều vàng xuống chạm bờ môi thì thầm
Heo may len nhẹ qua song
Cõng câu lục bát ra hong tơ chiều

Hàng thông lóng ngóng liêu xiêu
Nhẹ reo trong gió như điều nhớ ai
Mặt hồ gợn sóng bồng lai
Trăm con chuồn đỏ lượn cài đơm hoa

Nhìn xa…xa tít mù xa
Mây hoàng hôn ửng như là tranh thêu
Rồng bay phượng múa trời chiều
Nhìn thiên nhiên vẽ mà xiêu xiêu lòng

Phố phường dìu dập bóng hồng     
Nam thanh nữ tú tay trong tay đùa
Tím, vàng, xanh, đỏ se sua
Những ô dù nhỏ cợt đùa mưa thu

Xa trông đỉnh dốc sương mù
Hình như ai đó đang ru lời tình
Mây bay gió thổi lung linh
Lang Biang đứng có mình có ta

Đà Lạt trăm sắc ngàn hoa
Chiều Thu Đà Lạt như là Bồng Lai
Ai qua chắc sẽ nhớ hoài
Gởi hồn vào chốn Thiên Thai đắm tình

Tuyền Linh