Tuesday, November 4, 2014

Nẻo nào cho một mai sau


Nẻo nào cho một mai sau

Dấu chân người rớt bên đường
Tôi đi lượm lại mót từng gót đinh
Về treo lên một sợi tình
Sáng, trưa, chiều, tối dỗ dành trái tim

Người đi, người đành đoạn quên
Gót son in dấu buồn lên phố phường
Đà Lạt ngày tháng mù sương
Đọng từng giọt nhớ trên đường ngày xưa

Hồn tôi chẳng thể đổi mùa
Bởi chưng tim đã đượm màu nhớ nhung
Người về con mắt vui mừng
Người đi sợi tóc rưng rưng đổi màu

Nẻo nào cho một mai sau
Đường nào cho chuyện trầu cau nói cười
Ước chi ánh mắt của người
Pha màu luyến ái con ngươi đắm tình !

Ngày mai biết có nắng lên
Người về Đà Lạt bập bềnh hồn tôi
Lại thêm mùa nữa nổi trôi
Người ơi, thơ mãi ngậm ngùi hay sao ! ?

Tuyền Linh
      2011

No comments:

Post a Comment