Sunday, February 26, 2017

Tháng hai với cõi tạm nương


 Tháng hai với cõi tạm nương

Hai tuần nữa là giỗ em
Giọt sương trĩu nặng bên thềm chực rơi
Tháng hai lạnh một góc trời
Ngồi đây đếm những đầy vơi từng ngày

Mắt môi chạm nỗi nhớ đầy
Vực sâu tiềm thức lay bay tóc người
Lòng đau như cắt trăm đường
Tháng hai với cõi tạm nương còn gì !

Bàn tay tử, biệt, sinh, ly
Níu vào ngày tháng cố ghì nỗi đau
Bốn hai năm…qua thật mau
Sao còn giọt nhớ đượm màu thiên thu

Tháng hai mưa nắng bể dâu
Ngồi đây, ngồi tận đỉnh sầu tháng năm
Vòng tay cổ tích xa xăm
Choàng ôm một mảng phù vân lạnh hồn

Tuyền Linh



Friday, February 17, 2017

Đà Lạt, tình yêu vỗ giấc


Đà Lạt, tình yêu vỗ giấc

Sương xuống thấp đậu lên hàng mi biếc
Gió lang thang hôn má thắm môi mềm
Chim gọi đàn vỗ giấc sớm mai lên
Em mỏng mảnh kiêu sa gieo gót ngọc

Hồn trú ngụ vuốt ve từng sợi tóc
Bàn tay thơ nghe buốt giá tâm can
Ta gọi em, Đà Lạt giữa sương ngàn
Dâng tặng đóa chiêm bao mừng tao ngộ

Hãy bước khẽ hỡi em Thơ và Nhạc
Đóa phong lan thơm ngát một trời hương
Guốc mộc reo rộn rã lối Thiên Đường
Đường chung bước sao để lòng xa vắng

Yêu biết mấy, hỡi Thiên Thần áo trắng
Núi đồi ơi chứng giám trái tim ta
Giọt sương mai đang đọng lối cỏ hoa
Đừng tan vội cho hồn ta chết lịm

Xin đừng để sớm mai là chiều tím
Hồn thanh xuân thiếp ngủ giấc mơ chiều
Nắng đã về ở trọ mắt môi yêu
Gió phe phẩy mơn man cành lá ngọc

Em hiện thân là mùa Xuân Đà Lạt
Là Hạ nồng nhuộm tím sắc phượng yêu
Là Thu buồn e ấp cúc diễm kiều
Là Đông lạnh sưởi tình mimosa ấm

Con đường nào trở mình nghe đau nhức
Xin em đi nhè nhẹ bước hững hờ
Lời tình nào mát mịn tựa nhung tơ
Xin em rót xuống đời ta vài giọt ?

Lâu lắm rồi, hồn ta nơi lũng thấp
Chong ngọn đèn le lói đợi tình lên
Và hôm nay ta đã gặp được em
Hoa bướm lượn dưới vòm trời cổ tích

Đường phố rộn…sao lòng em tĩnh mịch ?
Lá nghiêng rơi lã chã ngập ven đường
Ta theo em từng bước nhớ bước thương
Chân hối hả sợ Thiên Đường sụp đổ

Ta quay về mang con tim giác ngộ
Dưới sương mai, nắng gội giấc mơ tình
Trí  thẫn thờ nghe văng vẳng lời kinh
Lòng thấm đẫm, ôi tình yêu Đà Lạt !

Tuyền Linh
1980

Monday, February 13, 2017

Happy Valentines Day





Để mừng Ngày Lễ Tình Nhân, tôi xin mượn ý thơ của nhà thơ Quách Như Nguyệt, gởi tặng đến các bạn đọc, bạn văn, bạn thơ, thân hữu và các cặp đôi nhạc phẩm
 ANH ĐI CÙNG EM NHÉ !
Chúc toàn thể quý vị có một Ngày Lễ Tình Nhân thật đẹp, thật lãng mạn…

Trân trọng,
Tuyền Linh Nguyễn Văn Thơ



Nếu quý vị không muốn chờ đợi để nghe hết bản nhạc nền ƠN EM MỘT ĐÓA SEN NỒNG thì kéo chuột xuống cuối trang và khóa âm thanh clip này lại để bắt đầu thưởng thức ANH ĐI CÙNG EM NHÉ. Cám ơn !

Mưa phùn Đà Lạt tháng giêng


Mưa phùn Đà Lạt tháng giêng

Như màng tơ lụa đong đưa
Đẹp cơn mưa bụi kịp vừa tháng giêng
Đậu trên mái tóc nhung huyền
Hôn lên má thắm, nựng rèm mi cong

Ngủ quên trên ngọn đồi thông
Mơn man cỏ lá lộc mầm tháng giêng
Xuýt xoa như đã cơn ghiền
Nam thanh nữ tú triền miên dạo mùa

Xanh, vàng, tím, đỏ se sua
Em nghiêng ô tím, anh lùa mưa bay
Đẹp thay là phút giây nầy
Mưa rơi lắc thắc, tay trong tay về

Lẳng lơ từng cặp song kề
Phố phường Đà Lạt đẹp khoe sắc mùa
Tình nồng gởi gắm giêng, hai
Hòa cùng mưa bụi cho vừa nhớ thương

Rằng đây là chốn Thiên Đường ?
Mưa phùn Đà Lạt luôn vương vấn tình
Một vùng mây nước lung linh
Đi vào ký ức chuyện mình với ta

Tuyền Linh

Friday, February 10, 2017

GIỌT NƯỚC MẮT



GIỌT NƯỚC MẮT
Thơ: Tuyền Linh
Nhạc: Nguyễn Văn Thơ
Hòa âm: Phan Thanh Hùng
Ca sĩ: Nguyên Trường

Nếu quý vị không còn muốn nghe bài nhạc nền ƠN EM MỘT ĐÓA SEN NỒNG thì kéo chuột xuống cuối trang và tắt âm thanh youtube này. Xin cám ơn !



Monday, February 6, 2017

GIỌT NƯỚC MẮT
















GIỌT NƯỚC MẮT

Sẽ một ngày…sẽ một ngày…
nước mắt em rơi
đưa tiễn anh về cùng cát bụi
nơi không có mặt trời soi rọi
cảnh thương tâm bất hạnh trên đời

Đừng khóc em ơi, đừng khóc em ơi !
Nước mắt em là hạt ngọc trời
hãy để dành những khi cần khóc
Kìa ! những trẻ mồ côi chưa một lần được sống
giây phút hồn nhiên tuổi dại Thiên Thần
Hãy nhìn cuộc đời các em bé nông thôn
ruộng lúa nương dâu bắt em dầm mưa dãi nắng
Niềm vui các em là mò cua bắt ốc
Hạnh phúc các em là giỏ đựng được đầy

Đừng khóc cho anh, đừng khóc cho anh !
Hãy khóc cho những mảnh đời neo đơn bạc phước
giữa phố khuya chống chọi rét đông về
Nước mắt nào san sẻ chén cơm khuya ?
Nước mắt nào sưởi lòng đêm giá lạnh ?
Ôi, còn giọt nước mắt nào không ?
xin một lần nhỏ xuống
Đời có gì đâu, vốn dĩ đã vô thường

Hãy nhìn về miền bão lũ thiên tai
thương ruộng lúa luống khoai cuối mùa mất trắng
Nước mắt chưa vơi thì miền Nam nhiễm mặn
Xót đất khô cằn nứt nẻ miền Trung
Ôi, giọt nước mắt nào thấm đất quê hương
những giọt nước vô ngôn tĩnh lặng…

Khóc đi em…! khóc đi em…! khóc đi em…!
khi em muốn khóc…

Tuyền Linh
2016

Saturday, January 28, 2017

Với cội mai già


Với Cội Mai Già

Đưa tay vịn lấy cành mai
Hỏi hoa mùng một buồn ai rụng dần
Cánh rơi lã tã trên sân
Thì ra cây cỏ cũng cần động tâm ?

Một cuộc đời – mấy lần Xuân
Mà nghe sâu thẳm nợ trần chưa vơi
Cỏ hoa động giấc bồi hồi
Góc sâu tâm thức từ đâu vọng về

Cây đời còn phải ủ ê
Hỏi còn đâu nữa lời thề nhân gian
Nỗi niềm hoa cỏ thênh thang
Giọt sương còn đọng hay hàng lệ sa ?

Giọt sầu trầm tích lòng ta
Càng ngày càng tỏa nhánh sà rễ sâu
Cội mai ơi ! những đớn đau !
Thời gian nào có phai màu được đâu ?

Mùa Xuân… Mùng một… Nỗi sầu…
Thiên thu vạn kiếp bạc đầu thiên thu

Tuyền Linh