Thursday, February 15, 2018

NHẠC KHÔNG LỜI


MƠ XUÂN
Thơ: Yên Dạ Thảo
Nhạc: Nguyễn Văn Thơ

TƠ ĐỒNG TRỪ TỊCH


Tơ đồng trừ tịch

Nén nhang cho hiền thê

Giọt đàn nhỏ xuống đêm nay
Giữa khuya sương lạnh lắt lay giao thừa
Tro tàn vàng mã cho ai
Mà nghe như thể tình vừa chợp mơ

Đàn gieo chi những bơ thờ
Một ta cổ tích trơ vơ nhánh sầu
Đàn trầm khơi lụy dòng châu
Rót vào trừ tịch bạc màu thời gian

Ôi thôi, chim đã biệt ngàn
Ta ru khúc nhạc mộng trần gian xưa
Tay đưa mười ngón âm thừa
Rung nghìn cung bậc chẳng vừa nhớ nhung

Giữa đêm trừ tịch không cùng
Lệ ta theo tiếng tơ đồng chảy quanh
Đốt vàng mã, nối sợi tình
Tro tàn mà bóng theo hình còn đâu ?

Khúc tình vọng mãi canh thâu
Hắt hiu hồn mộng nát nhàu tâm can
Em ơi, chim đã biệt ngàn
Tìm đâu ra tiếng tơ vàng năm xưa ! ?

Tuyền Linh



Tuesday, February 13, 2018

NỤ CƯỜI THÁNG GIÊNG


 NỤ CƯỜI THÁNG GIÊNG

Thơ: Quách Như Nguyệt
Nhạc: Nguyễn Văn Thơ
Hòa âm: Phan Thanh Hùng
Ca sĩ: Khánh Dũng




Khi Tôi không phải là Tôi



Khi Tôi không phải là Tôi

Một năm thì có bốn mùa
Quy luật trời đất xoay tua giáp vòng
Đời tôi…ấy thế mà không
Chẳng theo quy luật như trong đất trời

LUẬT ĐỒNG NHẤT ? chẳng dám chơi
Vì tôi đi chợ khơi khơi mỗi ngày
Thịt, cá, tôm, tép thuộc làu
Giá chợ lên, xuống tôi hay liền hà

Đừng thắc mắc, tôi đàn bà?
Bởi có “ cái đó “ sao ra chợ hoài
Lòng thòng oai cũng như ai
Thế mà chợ búa rạch ròi ghê đi !
                           *
LUẬT ĐỒNG NHẤT nghĩa là gì ?
Thiên địa vạn vật y thì như nhau
Tất cả nhất thể một màu
Buồn, vui, sướng, khổ  như  nhau sống đời

Cũng xin phân tỏ đôi lời
Trạng thái là thế, nhưng người khác xa
Tỗi vẫn đàn ông đó mà
Bằng chứng - tôi có cả đàn gà con

Song…thời thế tạo anh hùng
Nên tôi nổi cộm tại vùng Vũng Liêm
Đôi lúc tôi tự hỏi tôi
Từ bao giờ, mình lôi thôi thế nầy?

Chính tôi, tôi cũng không hay
Cuộc đời đưa đẩy đến trầy trụa luôn
Cũng xin bà con cảm thông
Nhìn xuống tôi vẫn đàn ông thật mà !
                            
Không tin thì cứ mở ra
Trăm phần trăm đó, nhìn là tin luôn.
Sự đời chẳng biết đâu lường
Cái thật cái giả tinh tường mới hay
                           
Nước lụt chó nhảy liền tay
Lên bàn thờ Tổ đủ đầy hương hoa
Ngu ngơ cứ tưởng như là…
Cái thật – lại giả - hóa ra – ngù ngờ…

Tuyền Linh
    2018

Sunday, February 11, 2018

vô tình



vô tình

vít cong những sợi mưa mùa
hắt lên mặt bé giữa se sua đời
ngoài kia con phố vẫn vui
kẻ ăn người uống, nói cười hi…hi…

tròn xoe mắt, bé nghĩ gì
số phần – phần số - biết đi – hướng nào ?
tay cầm xấp vé lao đao
mưa vô tình - cứ hắt vào nỗi đau

trời thì đang ở quá cao
có thể bận chuyện Nam Tào cũng nên
thôi thì liều mạng - xui, hên
đứng trơ đây, mặc đêm lên… ngày tàn…

áo mưa che kín tục phàm
cho tâm dạo khắp thế gian một vòng
tìm mua chục kí dã tâm
tám kí ích kỷ, mớ lòng vô lương
mua thêm một lạng vô thường
trộn chung, lắc mạnh, ắt đường dẫn đưa
sẽ hiện thành những cơn mưa
dội vào tâm địa ai chưa là người

bán hết vé, bé sẽ cười
những tập vé số vừa đầy lại vơi
bé về đi , đã tối trời
lương tâm tối thượng không rời bé đâu !

tuyền linh
   2018

Saturday, February 10, 2018

Đà Nẵng khuya



Đà Nẵng khuya

Gõ chân đánh thức phố xưa
Nghiêng nghiêng chiếc bóng như vừa chợp mơ
Bâng quơ giây phút ngu ngơ
Vấp phải quá khứ  nghe ngờ ngợ đau

Sông Hàn vỗ sóng lòng tôi
Thuyền hoa niên bỗng khẽ bơi trong hồn
Giữa khuya mà nhớ hoàng hôn
Nhớ đò ngang, cập cửa hồn Đông Giang

Sơn Trà mấy cụm phi lao
Rủ làn gió biển vẫy chào tôi chăng ?
Tôi nghe văng vẳng xa xăm
Guốc ai lộc cộc gõ thầm đường xưa

Hồn tôi chợt nắng chợt mưa
Giăng đầy ký vãng như vừa hôm qua
Mắt tình vọng nguyệt Sơn Trà
Tôi nghe con sóng đập va tim mình

Tuyền Linh

Thursday, February 8, 2018

Bán...


Bán…

Chú gom cả khối gia tài
Cũng không mua nổi giấc trưa cháu rồi !

Thôi thì mua lại chỗ ngồi
Giá bao nhiêu những nổi trôi phận người ?
Hãy nói đi…đừng hỗ ngươi
Trong mơ còn lại nụ cười tuổi thơ ?
Nhà còn củ sắn củ khoai
Đem ra bán hết cho vừa nỗi đau
Cặp bí đao đã bạc màu
Trái cà, so đũa nằm lâu cũng buồn
Có  sầu riêng cũng bán luôn
Cất chi cho kỷ mà buồn tuổi thơ

Chú mua về, sẽ muối dưa
Chờ ra vị đắng vị chua mở vò
Vị đắng chú ngậm  yết hầu
Vị chua phun  nhổ lên đầu trời cao

Bán đi, đừng tiếc nghe cưng
Chơi vơi cái mất, rưng rưng… cái còn

Tuyền Linh
    2015