Thursday, June 21, 2018

TREO LÊN NỖI NHỚ


Treo lên nỗi nhớ

   Về: Trần Thị Thanh

Từ ngày mưa đổ trong hồn
Em xa ta…mấy dặm ngàn đã xa…
Bao mùa thu cũ sương sa
Ngóng theo gót nhỏ nghe tà dương trôi

Ta về đứng giữa đêm sâu
Bới ngày tháng cũ tìm màu ái ân
Mặn môi nước mắt hồng trần
Chơi vơi bước giữa mù tăm cuộc đời

Tay cầm một nửa nụ cười
Nửa đâu ghép lại cho vơi cơn sầu
Im nghe tuyệt vọng dài lâu
Nghiêng nghiêng chén rượu bạc đầu đêm đen

Em về nơi ấy Bến Tre
Ngang qua Rạch Miễu có nghe giọt tình
Rụng rơi dưới đáy u minh
Vớt giùm ta lại bóng hình vừa tan?

Còn đây một chút hơi tàn
Ta treo nỗi nhớ lên ngàn dặm xa
Nghiêng chai nốc cạn thiên hà
Ta nghe hồn mộng… em là đà bay…

Tuyền Linh
     2008
     

Saturday, June 9, 2018

Nhớ Vũng Liêm








Nhớ Vũng Liêm

Tuy không phải nơi chôn nhau cắt rốn
Nhưng khi xa sao nhớ quá Vũng Liêm
Hai năm uống toàn nước sông nước rạch
Mà nghe như tỳ vị thấm nỗi niềm

Nhớ buổi sáng trên đường 907
Những bước chân gõ nhịp thức con đường
Bốn giờ sáng bà con đã qua lại
Thể dục vui nghe ấm đượm tình người

Nhớ hương rạ hai bên đường ngan ngát
Mùi quê hương, mùi của đất của trời
Tâm hồn bỗng nhẹ bưng và thanh thoát
Ôi, Vũng Liêm, ấp Phong Thới đổi đời !

Ai có về Vĩnh Long cho nhắn với
Nếu xuôi đường về quốc lộ 53
Xin ghé lại chợ Vũng Liêm cho gởi
Mớ tình thâm trong những lúc xa nhà

Mới xa cách 20 ngày đã nhớ
Con gà tre te tí góc sân vườn
Con Ki giỡn đùa dai tha đôi dép
Rượt theo Ki vui lắm dù mệt nhừ

Mỗi buổi sáng Vũng Liêm như dàn trải
Những thước phim sinh động khó phai mờ
Thế mới biết quê hương là hơi thở
Một chút thôi cũng đã đủ nhớ đời

Tuyền Linh
02.5.2015

Tuesday, June 5, 2018

Đêm Vũng Liêm







Đêm Vũng Liêm

Vũng Liêm một tối tôi về (*)
Phố khuya Thị Trấn còn huyên thuyên người
Râm ran kẻ nói người cười
Nâng ly nâng cốc giữa trời chợ đêm

Âm thanh nghe quá thân quen
Với tôi, là những nốt đàn tâm giao
Cột đèn hắt bóng vẫy chào
Mắt tôi hứng ánh sáng vào tận tâm

Về đây sống được sáu năm
Lòng tôi như đã nẫy mầm luyến lưu
Chừ đây đi giữa phố khuya
Như đêm cổ tự ghi điều tử, sinh

Một giọt sương – trăm giọt tình
Tôi nghe ấm lại giữa điêu linh đời
Cánh chim đêm lạc giữa trời
Hành trang nặng mớ cảnh đời phù du

Vũng Liêm đêm đã vào thu
Heo may phe phẩy bên tôi thì thầm
Đường 907 lặng câm
Tôi đi về phía vô cùng đời tôi

Tuyền Linh
2017

(*) TT. Vũng Liêm thuộc H. Vũng Liêm, Tỉnh Vĩnh Long


Monday, June 4, 2018

Saturday, June 2, 2018

Mưa dầm Vũng Liêm



Mưa dầm Vũng Liêm

Chiều thứ 7 lại mưa dầm
Ai ai cũng ngán…cũng ngầm than van
Nông dân thì sợ ngập tràn
Ruộng lúa ung úng, mùa sang lấy gì ?

Chợ đêm nhóm họp thường kỳ
Mưa nầy chắc phải nằm ỳ nhà thôi
Có cục xôi, ăn cục xôi
Buôn bán ế ẩm lấy đâu ra tiền ?

Cảnh đời lắm chuyện đảo điên
Kẻ ăn không hết, vung tiền như mưa
Người thì cứ đói dài dài
Buôn gánh bán dạo kêu ai đây Trời !

Mưa ngưng giùm chút ông ơi !
Trời nào có mắt? Trời nào lại đui?
Mưa chi mưa dập mưa vùi
Cả buổi mưa mãi…dân tui đói nghèo

Tuyền Linh
Chiều 02.6.18

Friday, June 1, 2018

Nịnh gái trên phà



Nịnh gái trên phà

          Gởi: Tòng

Hỡi em, em đang xuống phà !
Chờ anh theo với, có ta có mình
Anh cũng về chặng Vũng Liêm
Em người nơi đó chắc rành lối đi ?

Đường 907 từ khi
Nhà Nước tráng nhựa phẳng lì đẹp ghê ?
Hôm qua đọc báo, anh nghe
Rất nhiều dự án dựng xây huyện nhà

Chắc là đẹp lắm quê ta
Nhiều cầu, nhiều chợ, dẹp phà hả em ?
Vừa mừng…chợt lại buồn tênh
Bởi phà không có, gặp em dịp nào ?

Như hôm nay, mừng làm sao
Nhờ phà đưa đẩy anh vào gặp em
Em ơi, trước lạ sau quen
Con tim không tuổi lăng xăng lặm tình

Vũng Liêm nữ giới thật xinh
Công, dung, ngôn, hạnh vẹn tình gia phong
Đẹp như bông lúa trổ đòng
Yêu ai…yêu cả phà sông Thanh Bình

Chiều nay mây nước thắm tình
Em về Phong Thới, bập bềnh lòng ai…
Ước gì gặp lại ngày mai
Cho anh nối tiếp duyên dài phà sông ?

Tuyền Linh

Monday, May 28, 2018

Lênh đênh theo người


Lênh đênh theo người

Nâng niu giùm gót sen hồng
Ở đây tôi thấy mênh mông nỗi niềm
Vũng Liêm sớm sớm…chiều chiều…
Người đi, tôi gói đìu hiu vào hồn

Chiều nay mưa đổ nước tuôn
Mơ màng nghe chạm tay đan tay người
Mưa rơi khiến bút nghẹn lời
Vĩnh Long người có thấy trời vương vương ?

Ai đi bỏ lại trầm hương
Vào hồn tôi lắm nỗi thương nỗi chờ
Vũng Liêm vàng những bơ vơ
Vĩnh Long mưa có dật dờ phố đêm ?

Người về bên ấy có quên ?
Hồn tôi cứ mãi lênh đênh theo người

Tuyền Linh