Friday, November 30, 2018

Tuổi Học Trò



Tuổi học trò

Nhìn tấm ảnh, nhớ cái thời…
Nhớ mưa lất phất đầy vơi tuổi buồn
Sân trường chẳng nhuộm màn sương
Mà sao lòng cứ vương vương tơ trời

Đưa tay hứng chút nắng vàng
Nghiêng nghiêng vạt nắng che ngang tóc thề
Mộng về theo tiếng ve reo
Lao xao cánh phượng bay vèo qua song

Ngoái theo một cánh môi cong
Rưng rưng cửa lớp để lòng hắt hiu
Guốc ai gõ nhịp liêu xiêu
Áo bay trắng cổng dài theo mắt tình

Giờ đây nhìn ảnh nhớ mình
Ngu ngơ tuổi mộng mắt xinh môi trầm
Hình như ai nấp trong hồn
Mà nghe xao xuyến mỗi lần hè sang

Chim bay bỏ lại tuổi vàng
Ủ trong cánh phượng võ vàng tháng năm
Mắt xanh cửa lớp mù tăm
Nở trong ký ức nụ mầm hai mươi

Tuyền Linh

Friday, November 23, 2018

Tâm sự hoa rau muống




Trước nhà tôi là một con rạch chạy ngang qua, nhưng gọi một cách dân dã như dân địa phương chúng tôi là “ vũng “. Trong vũng là nơi sinh sống quanh năm của một loài rau muống, loài rau muống nầy cũng có cái tên “ cúng cơm “ – rau muống vũng.
Vào mùa nước nổi, rau muống thường bò lên bờ, thậm chí bò sát đến hông nhà tôi, sinh sôi nẩy nở và trổ hoa trông thật đẹp mắt. Từ đó, tôi thích hoa rau muống vô cùng. Tôi xem như là cô bạn hàng xóm đáng mến, đáng yêu…


TÂM SỰ HOA RAU MUỐNG

Giữa mùa nước nổi bập bềnh
Em không yên ổn nên leo lên bờ?
Quanh năm em sống vũng ao
Tháng nầy em phải vẫy chào vũng thôi

Nước dâng…bèo dạt hoa trôi
Lại thêm bão gió đứng ngồi không yên
Phận em hoa dại thuyền quyên
Làm sao chịu nổi thiên tai đất trời

Nên chi em bò lên bờ
Mong tránh gió chướng phòng hờ nhiễu nhương
Tai ương ập đến bất thường
Đào tơ liễu yếu, ai thương phận mình ?

Cũng may ông chủ đa tình
Cho em ở trọ một bên hông nhà
Ông chủ luôn cười xuề xòa
Với em, ông chủ thật là dễ yêu

Thương ông…nhưng không dám liều
Bà chủ biết được sẽ tiêu cuộc đời
Sẽ là nhụy rữa cánh phơi
Chỗ nào nương tựa giữa trời bão giông !

Thôi thì, thương để trong lòng
Mỗi sáng cười nụ với ông được rồi
Sợ lắm…bèo dạt hoa trôi
Giữa mùa nước nổi biết đâu nương nhờ

Tình yêu, em vẫn tôn thờ
Mà đường đạo hạnh không cho em liều
Hoa nào mà chẳng biết yêu
Nhưng yêu chính đáng mới là điều hay !

Đúng không các bậc râu mày ? ? ?

Tuyền Linh
2018

Thursday, November 15, 2018

Hương Tóc


Hương Tóc

1.

Em cười mây cợt bờ vai
Gió ru suối tóc buộc cài nhân gian
Mộng ta dù đã trễ tràng
Cũng mong được thắp hai hàng nến thương
Xin em một chút hoang đường?
Mai về cõi ấy còn vương vấn tình
Hương lài, hương bưởi lung linh
Theo ta đến tận vòng kinh luân hồi

2.

Mỗi ngày nhìn tóc em bay
Hương lài hương bưởi chất đầy hồn tôi
Lại thêm đường tóc rẽ ngôi
Ngã nào dẫn lối cho tôi theo cùng ?
Mắt mơ màng…nhìn xa xăm…
Nghĩ gì mà miệng cười thầm thế em ?
Mù khơi xa tít trời xanh
Em tìm giọt nắng chung tình phải không ?

3.

Tóc mây lã dưới nắng vàng
Sợi tình óng ả gió hoang cợt đùa
Vai trần nõn nụ bạch hoa
Mày ngài mắt phương kiêu sa một trời
Miệng cười nở nụ hồng tươi
Gợi bao thi tứ đẹp lời thi nhân
Cớ sao lạc bước hồng trần ?
Khiến hồn ta cứ lâng lâng Tiên Bồng
Biết đời sắc sắc không không
Mà sao lòng chẳng dặn lòng dửng dưng
Mới hay duy lý bằng không
Một khi vương sợi tơ lòng thi nhân

Tuyền Linh

Nguồn: songthu31065.violet.vn

Sunday, November 11, 2018

Tình Thu - Nhạc và lời: Nguyễn văn Thơ - Tiếng hát: Quỳnh Lan

Vũng Liêm, sáng chủ nhật






Vũng Liêm, sáng chủ nhật

Những chậu bông giấy thắm
Đứng khoe sắc trước sân
Lòng tôi nghe thanh thản
Nỗi xa cùng niềm gần

Vũng Liêm sáng chủ nhật
Nắng rọi vào tận nhà
Nắng thăm từng ngõ ngách
Như thể muốn kiểm tra

Tôi đi theo bóng nắng
Định năn nỉ một điều
Rằng đời người ngắn quá
Nắng đừng tắt giữa chiều ! ?

Nắng mùa thu nghe dịu
Giữa cuộc sống oi nồng
Thời gian lại quá vội
Cho phận người long đong

Nói làm sao cho hết
Những đau đáu đời thường
Tình, tiền và cơm áo
Mớ bòng bong nhiễu nhương…!

Tôi vẫn theo bóng nắng
Suốt sáng chủ nhật vui
Nghe trong lòng phơi phới
Vì năn nỉ nắng rồi !

Tuyền Linh
11.11.18

Tuesday, November 6, 2018

Sài Gòn vẫn đó...của Em







Sài Gòn vẫn đó…của Em

Hàng me dài ôm nỗi nhớ không tên
Đứng lặng lẽ nghe mùa thu trở dạ
Tiếng guốc khua vấp con đường vàng lá
Thanh âm nào trầm tích đáy hồn anh
Bỗng vang lên như thể muốn dỗ dành
Trái tim nhỏ mùa xưa vàng nỗi nhớ

Em vẫn đó, áo tím bay Lê Lợi
Bước chân quen vỗ nhịp phố Bonard
Tiềm thức anh đang dỗ giấc mơ hoa
Như tỉnh dậy nhớ Gia Long, ôi…nhớ !
Áo tím em bay giữa trời rộng mở
Chú ve già thổn thức gọi mùa lên
Có những con đường, anh chẳng dám gọi tện
Sợ phố cũ nhớ em khi mùa tới
Dấu chân em rải dài trên lộ cũ
Anh nhặt tìm cất giữ ký ức yêu

Hai Bà Trưng thường mỗi sớm mỗi chiều
Lối tắt nhỏ đưa mình về  Phú Nhuận
Chợ Bà Chiểu đang xôn xao mùa tết
Sắc màu xuân muốn tan chảy trong mơ
Có chút gì đây, như đợi như chờ
Nghe rất bỏng trong phút giây…ký vãng

Sài Gòn đó, của em và mãi mãi…
Là của em và của cả chúng ta
 Vẫn còn nguyên ánh mắt biếc kiêu sa
 Một thời Gia Long ngập tràn áo tím

Tuyền Linh
   2011

Monday, November 5, 2018

Buông....!



Buông

Lặng nhìn thiên hạ đua chen
Khen ai khéo vẽ bức tranh luân hồi
Chừ tôi cổ tích phận tôi
Hắt hiu bến mộng, ngậm ngùi giấc khuya
Cổ xe chiều đã tàn phai
Xót thân tuấn mã thương nài dặm xa
Buông cương thôi…vó dặm xa
Cho hồn theo cánh mây là đà bay

Tiếc chi? Thôi, giã cuộc nầy…!

Tuyền Linh