Sunday, September 17, 2017

ĐÀ LẠT VÀO THU - Youtube

ĐÀ LẠT VÀO THU
Thơ: Tuyền Linh
Nhạc&hòa âm: Phan Thanh Hùng
Ca sĩ: Nguyên Trường

Saturday, September 16, 2017

ĐI KHÁM BỊNH


ĐI KHÁM BỊNH

Sáng nay tôi đi Sài Gòn
Chữa vài thứ bịnh đang dồn quậy tôi
Tuổi già thân chẳng được vui
Nay đau mai ốm tới lui ngại ngùng

Xe bon bon chạy trên đường
Lúc 3 giờ sáng như chừng tĩnh tâm
Tôi nghe tên “ bịnh “ thì thầm:
“Quậy cho bỏ ghét cái ông ngứa mồm

Chuyện gì ổng cũng xen vào
Trời mưa trời bão nước ào lụt trôi
Đâu phải chỉ Vũng Liêm thôi
Mà xa tít mãi vùng trời miền Trung

Củ khoai củ sắn khốn cùng
Việc gì tới ổng, cứ chổng mông gào
Làm toàn những việc tào lao
Thân già lắm chuyện tầm phào ứa gan!

Đã thế, còn hay luận bàn
Đàn ông đi chợ như ngàn đạo quân
Ai đó - gia trưởng - kệ ta
Việc gì bỏ sọt tránh xa ruồi lằn? “

                      ***

Tôi nghe tên”bịnh” hự hầm…
Rõ ra mới biết cái mầm bịnh tôi
Mà diệt sao được ai ơi
Nó từ da thịt đâm chồi chui ra

Vậy tới bác sĩ cũng là…
Uổng công phí của, đâu ra bịnh mình
Không khéo bịnh nặng thêm lên
Bác sĩ nào biết bịnh tình của tôi

Sài Gòn náo nhiệt đông vui
Kẻ trên cao ốc, người chui gầm cầu
Bọ giòi thành kẻ sang giàu
Người hiền? kiết xác một đời lao đao

Về thôi, về tắm nước ao
Nước sông nước rạch, tự hào quê tôi
Vũng Liêm dễ đứng dễ ngồi
Dễ ăn dễ ở, đâu đâu cũng nhà

Vườn rau, giàn mướp, luống cà
Xào xào nấu nấu cũng qua một đời
Dẫu đời  vạn biến đổi dời
Tâm luôn bất biến sáng ngời trong ta

Về thôi…về lại quê nhà !

Tuyền Linh
Vũng Liêm 15.9.17


Friday, September 8, 2017

VÀO MÙA


Vào Mùa

Khi chiếc lá đầu mùa rơi cuối phố
Anh lại mộng mơ có bước em về
Từng giọt nhớ cũng tung tăng rải lộ
Bước ngập ngừng như cất giấu cơn mê

Khi con nắng ngủ quên chiều cuối hạ
Nhường thu vàng trải lụa đón chân xa
Xin em ghé dẫu tình chừ xa lạ
Chuyện buồn vui thì cũng của hai ta

Và…em nhớ mang theo nồng nàn cũ
Những buồn, thương, hờn, giận gối đầu giường
Những lo lắng ngày anh đơn lẻ sống
Đà Lạt bây chừ lạnh lẽo hơn xưa

Vẫn còn đó những ngày xưa tháng cũ
Cảm xúc ngọt ngào dành dụm gởi trao
Chuyện yêu thương mấy ai lường trước được
Để giờ đây nhung nhớ biết dường nào !

Chiều nay bỗng cơn mưa òa trên phố
Nghe lòng đường thầm gọi bước chân ai
Trần Qúy Cáp lối quanh vào xóm trọ
Anh ngậm ngùi nhớ quá những âm xưa

Tuyền Linh



Thursday, August 31, 2017

PHÁT NGÔN


PHÁT NGÔN

Phát ngôn thể hiện trình độ và tâm hồn của con người. Phương thức biểu đạt nói lên tất cả… tư duy của người đó. Hay nói cách khác, ngôn ngữ là công cụ để biểu đạt tư duy.
 Vậy,Tùng Dương là ai? Xin lý giải “ triết lý “ âm nhạc thụt lùi của dòng nhạc Bolero cho những người yêu âm nhạc được nghe!

Tuyền Linh





Monday, August 21, 2017

DỖ GIẤC CHIÊM BAO


DỖ GIẤC CHIÊM BAO

Âm u sương khói em về
Bờ đêm vỗ giấc cơn mê đẫm tình
Hồn rời từ cõi u minh
Em ơi, mấy nẻo chừ mình gặp nhau ?
Lệ thầm anh nhỏ xưa sau
Con thơ mất mẹ buồn đau kiếp nầy

Tóc em, nhẹ tựa như mây
Sợi thương sợi nhớ rụng đầy gối chăn
Sợi thương, anh buộc trăm năm
Sợi nhớ, anh cột vào thân con mình
Để đêm con lỡ giật mình
Ngỡ rằng có mẹ nằm bên vỗ về

Lạy trời, con ngủ thật mê
Để con luôn thấy mẹ kề bên con
Thiếu hơi sữa mẹ… gầy mòn
Cha thay vú mớm mà hồn xót xa

À ơi… con ngủ cho ngoan
Mẹ về từ cõi âm gian…mẹ về…
Ngổn ngang lòng mẹ trăm bề
Xót xa dương thế, não nề âm ty

Gà gáy sáng…mẹ phải đi
Ruột đau thắt quặn từ khi lìa trần
Phải chi mẹ được phân thân !

Tuyền Linh
1976


Wednesday, August 16, 2017

Lại về khoảnh khắc sinh tôi


LẠI VỀ KHOẢNH KHẮC SINH TÔI

Tôi ngồi hứng gió heo may
Đu đưa trí nhớ cái ngày sinh tôi
Bỗng dưng cảm thấy ngậm ngùi
Tự nhiên nước mắt sụt sùi chực rơi

Muốn khóc một trận thật bưa
Cho hết nước mắt chẳng chừa làm chi
Lệ còn – còn thấy sinh ly
Thu còn – còn thấy người đi không về

Đâu đây những sợi tóc thề
Quẩn quanh…quanh quẩn…cơn mệ ngập đầy
Thu nào cợt gió heo may
Thu nào ngậm đắng nuốt cay một đời

Làm sao thoát khỏi kiếp người
Để tôi có được khung trời bình yên
Lệ nào rửa sạch ưu phiền
Lệ nào hóa giải niềm riêng u trầm

Bốn hai năm…là trăm năm…
Với tôi, chuỗi ấy kiếp tằm nhả tơ
Bây giờ cho đến bao giờ
Lệ tôi thôi rớt bên bờ Tương Giang ?

Sinh Nhật tôi? Lệ ngập tràn…!

Tuyền Linh
16.8.2017

Sunday, August 13, 2017

NGỦ ĐI EM


NGỦ ĐI EM

Ngủ đi, em hãy ngủ đi !
Vườn xưa trăng khuyết, xuân thì đã qua
Hồn ta sót nụ vàng hoa
Ru em về cõi riêng ta riêng mình ?

Phận ta, phận đã lênh đênh
Thì thêm chút nữa xem tình về đâu
Tuyết sương ngập phủ mái đầu
Xuân xanh trở giấc… bắt đầu xuân xanh

Biết đâu là giấc mộng lành
Ngủ đi để khỏi chòng chành dòng thơ
Kệ thôi bến lỡ bến chờ
Bến nào cũng nối được bờ Tương giang

Mơ chi đá nát phai vàng
Nụ tình hiện thực mở toang xuân tình
Thơ em âm sắc lung linh
Khiến hồn ta cứ rập rình dáng hoa

Xin đừng biến giấc mơ ta
Như mưa vỗ giấc bay qua núi rừng
Lòng em sóng vỗ trùng trùng
Hồn ta thích đậu giữa vùng bão giông

Ước mong đây giấc mơ hồng
Ta ru em ngủ giữa đồng cỏ hoa
Cám ơn em đã cho ta
Dòng thơ suối mát vàng pha sắc tình

Tuyền Linh
2011