Friday, August 28, 2020

Mấy lời nhân Ngày Vu Lan sắp tới - nhớ Mẹ ! Có lẽ tôi là người bất hạnh nhất trên thế gian nầy, bởi lẽ, từ khi sinh ra cho đến hôm nay, tôi chưa bao giờ thấy được mặt Mẹ mình. Chiến tranh đã cướp mất Mẹ tôi khi tôi còn quá bé. Tôi cố mường tượng mặt mũi Mẹ tôi – qua tôi – nhưng ngặt nỗi, tôi giống Cha tôi như khuôn đúc nên đành chịu. Chắc lúc đương thời, Mẹ tôi yêu Cha tôi lắm thì phải. Với tôi, không có gì đau xót bằng không biết được mặt người sinh ra mình. Đó là một bất hạnh lớn đối với tôi. Từ khởi điểm nầy, hình như trong tôi nẩy sinh ra những oán hận sân si. Oán hận ai? Sân si ai? Tôi cũng chẵng rõ. Có thể là chiến tranh, có thể là những ai đang hạnh phúc bên Mẹ chăng? Thật nghịch lý, tôi vẫn cầu mong cho họ hạnh phúc đó mà! Oán hận…sân si…tôi không có bản tâm như thế, nhưng tôi lại mang nội tâm khép kín khó lý giải. Thật đáng buồn ! Tôi viết tự khúc MẸ ƠI như một lời tạ lỗi với Mẹ mình, đồng thời thương tặng cho những ai cùng cảnh ngộ như tôi. Tôi thiển nghĩ, ngôn ngữ âm nhạc chính là những ngôn ngữ trừu tượng đánh thức tâm hồn tôi và giúp những ai đó, đã và đang hạnh phúc bên Mẹ hiểu được ơn sâu người sinh ra mình, đồng thời hiểu được về tôi – về một người bất hạnh, không biết được mặt Mẹ mình ra sao. Bởi sự cảm âm nhạc là sự cảm trong tâm tư riêng của mỗi người, không nguyên tắc,không quy luật, không ràng buộc. Vì thế, sự thể hiện sẽ bao la, vô tận… Và, biết đâu, chính trạng thái sân si của tôi – người chẳng bao giờ biết được mặt Mẹ mình - lại dễ yêu đối với âm nhạc (?) tuyền linh Nguyễn Văn Thơ

MẸ ƠI - YouTube

Saturday, June 27, 2020

YÊU NGƯỜI - Nguyễn Văn Thơ - Giáng Hương ( cho một cuộc tình ngang trái )

KHÔNG THỂ



KHÔNG THỂ

Không thể thay đổi được
Bởi định mệnh khắc khe
Khi số trời đã định
Dù rước nỗi buồn về

Nỗi buồn sẽ lê thê
Như mây trời khắp nẻo
Dù cuộc đời lạnh lẽo
Cũng cam chịu mà thôi

Dẫu em có là ai
Anh vẫn anh ngày cũ
Yêu em không thay đổi
Tim mách bảo đâu sai

Tại sao phải là em
Cho anh yêu đến thế?
Mùi hương đâu thể dễ
Phai theo tháng theo ngày

Một giọt nước miếng thôi
Một đời cột nhau lại
Yêu em…yêu mãi mãi…
Đừng nói chuyện nghĩ suy

Cuộc đời chẳng có gì
Ngoài tình yêu vĩnh cửu
Ngộ nhận? Đâu có phải
Mấy ai lầm đường yêu !

Tuyền Linh
23.10.19

Monday, June 22, 2020

MƯA THÁNG 6



MƯA THÁNG 6

Mây quần ủ những giọt mưa
Ùn ùn kéo đến chiều chưa hết buồn
Như là hí cuộc vô thường
Hỡi ôi, nhân thế tránh đường nào đây!

Ngọn cây chòm cỏ lắt lay
Đuổi con dế nhỏ trốn ngày trốn đêm
Mưa như thác lũ qua thềm
Kéo theo nỗi khổ dân đen màng trời

Tôi ngồi đếm hạt mưa rơi
Đếm đi đếm lại rối bời buồng tim
Triệu giọt nước rớt quãng im…
Rớt vào tâm não muộn phiền dâng cao

Mưa giông gió lốc rào rào
Mưa qua Phong Thới, mưa vào hồn tôi
Mưa đong đưa nỗi ngậm ngùi
Cơm chang nước mắt sao vui xóm nghèo?

Mưa chiều tháng 6 tiêu điều
Mưa luồn gió lách đổ xiêu ruộng vườn
Mới tháng 6, đã tai ương
Hỏi ông Trời có tỏ tường cho chăng?

Xin thôi làm khổ dân đen
Mưa hòa gió thuận nắng lên dân nhờ
Bây giờ cho đến bao giờ
Nông dân mới được cậy nhờ trời cao..!?

Tuyền Linh
6/2020

Friday, May 1, 2020

LỤC BÁT THÁNG 5


Lục bát tháng 5

Tháng năm phượng nở chào mùa
Ve râm ran gọi đuổi xua xuân tàn
Mắt tình chở cả mùa sang
Lao xao hồn liễu, võ vàng bút nghiêng

Vật vờ lưu bút buồn tênh
Trăm ngàn con chữ gập ghềnh nổi trôi
Nhớ gì một thuở mềm môi
Ngậm lòng mắt biếc chợt rời bảng xanh

Giấu trong sách vở tình ai
Để chừ hè đến nặng vai gánh tình
Kẻ đi người ở sao đành
Dụi con mắt ướt, ngắt cành phượng yêu

Hái gì ? hái ngọn hắt hiu
Ủ vào hồn mộng những chiều đợi mong
Lặng nghe những bước phiêu bồng
Đi vào cuối nẻo mênh mông phù trầm

Tháng năm phượng nở đầy sân
Bài ca giã biệt vàng hanh đất trời
Phượng rơi…phượng mãi… rơi rơi…
Thời gian gặm nhấm một đời buồn tôi

Tuyền Linh