Tuesday, February 19, 2019

Thăm lại Lấp Vò


Phố chợ Thị Trấn Lấp Vò

Thăm lại Lấp Vò

Năm năm trở lại Lấp Vò
Mọi thứ dường như thay đổi
Phố phường nhộn nhịp hơn xưa
Chợt thấy lòng mình hồ hởi

Năm năm trở lại Lấp Vò
Đường 3 tháng 2 rộn rã
Tan trường như ong vỡ tổ
Ký ức đâu dễ phôi phai

Năm năm trở lại Lấp Vò
Quốc lộ 80 xuôi ngược
Trung Học Nguyễn Trãi sau, trước
Bảng đen phấn trắng ươm mầm

Năm năm trở lại Lấp Vò
Định An vẫn đang phát triển
Vĩnh Thạnh an yên như cũ
Lúa, ấu mở rộng, mừng ghê !

Năm năm trở lại Lấp Vò
Nhịp sống biết bao đổi khác
Bình Thành, Định An, Tân Mỹ…
Cũng lên những gác lầu xây

Tôi đi giữa lòng Thị Trấn
Mà hồn chim hót hoan ca
Đường về bỗng vui chi lạ
Quê hương đâu cũng là nhà ! ?

Tuyền Linh
2019

Monday, February 11, 2019

Nụ tình Lấp Vò



Nụ tình Lấp Vò

Anh xuôi quốc lộ 80
Thấy em trong quán nói cười duyên ghê !
Ghé vào quán, muốn làm quen
Hay chăng em ở miệt ven kênh nào?

Này em… Anh gởi lời chào !
Người đẹp Kênh Xáng hao hao Nữ Hoàng
Dáng người mỏng mảnh thật sang
Miệng cười lúng liếng nở ngàn đóa nhung

Ngụm cà phê đậm vô cùng
Từng giọt…từng giọt…nói giùm anh thôi
Yêu em dáng đứng nết ngồi
Yêu luôn cả cái nút ruồi má em

Em ơi, anh muốn làm quen
Được không, em hỡi cho anh yên lòng?
Lỡ mốt mai, em theo chồng
Tìm đâu cho thấy - mênh mông…đất trời…!

Rồi theo Kênh Xáng Lấp Vò
Bồng bềnh hồn mộng vật vờ xác thân
Mắt tình hướng vọng xa xăm
Em ơi, biết có trăm năm hẹn về ?

Tuyền Linh

Thursday, February 7, 2019

lừng khừng


Lừng khừng

…bb

Chân đi về chốn hư không
Lòng ôm hiện thực làm hành trang theo
Chênh vênh hồn dốc lưng đèo
Nuốt sao cho hết những heo hút tình !

Vàng thu lảng vảng bên thềm
Lá bay ngơ ngác như tìm dấu xưa
Đã rồi…gió đẩy mây đưa
Trong sâu thẳm đó, ta vừa chợp mơ?

Bóng ai hẳn đã vào thơ
Ôi, sao hiện thực lặng lờ hồn ta !
Tay trần cầm đuốc phù hoa
Soi tìm lối cũ mờ xa… nẻo về

Con tim không tuổi nhiêu khê
Sinh lầm thế kỷ vẫn mê mẩn tìm
Đi đâu cũng thấy vệt tình
Làm sao bôi xóa dấu điêu linh nầy ! ?

Sáo vui, sáo vỗ cánh bay
Sáo buồn, quay lại đọa đày người dưng
Trời sinh ta… cái lừng khừng…
Con tim không tuổi dễ chừng được yên !

Tuyền Linh

Sunday, February 3, 2019

Ba mươi tết


Ba mươi tết

Tôi đi dưới trời 30 tết
ngổn ngang trong đầu đủ thứ buồn, vui
Tôi vào trong chợ Vũng Liêm để thấy lại tôi
hơn 6 năm trải dài cuộc sống
Tôi nhìn phiên chơ 30 tết bày bán đồ tràn ngập
hối hả, lấn chen, mời mọc, trao hàng…
Tôi liên tưởng đến tôi những năm tháng đi hoang
kiếm sống bằng những ký âm cung bậc

Cần câu cơm của tôi là một cây đàn cà gật
đã cũ mèm nên đôi lúc “ ba gai “
Tôi vật lộn với đàn để so lại phím dây
Do, re, mi, fa… sao cho chuẩn xác
Tôi vận dụng chất xám theo từng nốt nhạc
để cho vừa lòng tôi và ưng ý khách hàng
Nhạc nhẹ trữ tình, nhạc sến, bolero
loại nhạc nào tôi cũng phải phổ hết
Khách hàng của tôi là những Nhà Thơ, khó có, dễ có
nên nhận đồng tiền đôi lúc cũng toát mồ hôi
Tôi tự hỏi tôi
 có nên áp dụng cuộc chơi theo cách nầy không?
Cách mà chợ đang bày bán
được giá bán, không được giá cũng bán
miễn sao có đồng lời là được
để bịt miệng cơm, áo, gạo, tiền đang chèo réo dài hơi
Ở đây không có bản ngã nhưng có bản năng
Ôi, âm nhạc của tôi cái nào phải chọn! ?

Tôi rời chợ về nhà, cõng trên lưng nỗi thất vọng
Nhìn lên trời, muốn hỏi phải làm sao?
Đáp số chưa ra, thì bao tử đã gào
Tôi quýnh quíu…ôm vội đàn, gảy do,sol, re, mi

Chiều nay phải giao hàng
Tôi không được quyền suy nghĩ ?

Không, đói thì đói, nhưng Tôi phải cứ là Tôi !

Tuyền Linh
30 Mậu Tuất