Thursday, November 17, 2016

Nhớ Thầy




Nhớ Thầy

Có lẽ bây giờ Thầy đã quên con
Bởi thời gian dịch xê khiến tuổi trời chìm nổi
Học trò quá đông, Thầy làm sao nhớ xuể
Qua sông rồi, mấy ai nhớ đến bến đò !

Riêng con đây, luôn vẫn nhớ đến Thầy
Với mái tóc hoa râm hòa cùng bụi phấn
Vẫn tròng kính trắng, sáng ngời trên bục giảng
Và giọng Thầy trầm ấm thân quen
Sóng gió cuộc đời đọng lại những nếp nhăn
Con nhìn trán Thầy mà lòng mình se lại
Những phấn trắng bảng đen, những hy sinh thầm lặng
Thầy vun trồng bao thế hệ mai sau
Thầy để lại cho con những nghĩa nặng tình sâu
Công lao ấy bao giờ con quên được
Dẫu cơm áo gạo tiền bắt con xuôi ngược
Lòng vẫn luôn canh cánh nghĩa ơn Thầy
Và…hôm nay trong giây phút nầy đây
Dòng ký ức quay về trong tâm tưởng
Ngày mới đến Trường, con chưa định hướng
Thầy dìu dắt con từng bước vào đời
Những bảo ban của Thầy, con nhớ quá Thầy ơi !
Ân truyền thụ minh tâm khắc trí
Thuở học trò chẳng bao giờ suy nghĩ
Mầm tương lai từ hạt giống Thầy ươm
Đến bây giờ mới thấy nghĩa sâu thâm
Ơn Thầy, Cô chẳng bao giờ cùng tận
Nhờ vào ai mà công thành danh toại
Nhờ vào ai con định hướng được đường đời
Chỉ có Thầy, và chỉ có Thầy thôi
Thầy gieo hạt mà chúng con hái trái
Ôi, công lao Thầy to như trời bể
Lòng chúng con hạn hẹp tựa ao tù
Biết bao năm Thầy lèo lái con đò
Khách sang sông, có bao giờ nhớ bến
Còn gì phũ phàng trên đời nầy hơn thế
Con xót xa khi nghĩ đến Thầy ơi !
Mấy chục năm rồi, không biết Thầy còn vui
Như khi dìu dắt chúng con dưới mái Trường xưa cũ ?
Ngày xa Thầy con vẫn luôn tự nhủ
Phải có ngày về thăm Thầy cũ Trường xưa
Vậy mà đời luôn sóng gió đẩy đưa
Chưa có dịp về thăm Thầy thăm lớp
Kính thưa Thầy, điều nầy con ghi nhớ
Để khi về thăm, tạ lỗi cùng Thầy
Trái tim con vẫn gõ nhịp mãi đây
Hình bóng Thầy chẳng bao giờ phai nhạt

Tuyền Linh

Monday, November 14, 2016

Nhạc kèm theo Ca Từ


CHO HỎI
Thơ: Trầm Hương Ptt
Nhạc: Nguyễn Văn Thơ
Hòa âm: Phan Thanh Hùng
Ca sĩ: Lệ Tuyền

Nếu quý bạn không muốn nghe bản nhạc nền ƠN EM, MỘT ĐÓA SEN NỒNG, hãy kéo chuột xuống cuối Trang và khóa âm thanh Youtube lại. Xin cám ơn !

 
Cho hỏi…
người xa…thu sang chưa ?
Nắng rơi, sương xuống, hoàng hôn buồn ?
Hương đời chất chứa trong câu hát ?
Thu vẫn còn xanh đợi mùa lên ?

Cho hỏi…
người xa thu đẹp không ?
Rừng phong vàng kín lối tơ hồng ?
Lòng người có kín ngày mưa gió ?
Kỷ niệm mang về chút nhớ mong

Cho hỏi…
người xa…thu tàn chưa ?
Hàng cây trút bao lá cho vừa
Ai về mở lại khung cửa khép ?
Tôi sang sông rồi…người có quên ?

Tôi hỏi thầm tôi…quên thu chưa ?

Trầm Hương Ptt

Saturday, November 5, 2016

Ru Em Bùi Ngùi

 

Ru Em Bùi Ngùi…
 
   Thương tặng các em khiếm thị làng S.O.S 

Ru em, em ngủ đi nào !
Bình minh không đến mời chào đâu em 
Cuộc đời em, chỉ có đêm 
Ru em có gió cất lên muôn lời 
Luân hồi nặng nghiệp phận người 
Nhìn em tôi những bùi ngùi...em ơi! 
Còn đâu ánh mắt Thiên Thần 
Còn đâu "cửa sổ tâm hồn" trời cho! 
Em là tất cả khổ đau 
Trần gian gom lại để đày đọa em 
Thấy gì? em ngước mắt lên 
Cho tôi chết lặng...trái tim bùi ngùi... 
Cho tôi cảm thấy nhỏ nhoi 
So với đau đớn đang dày vò em 

Tôi gần em được bao lâu? 
Tôi ru em được mấy câu tình người? 
Rồi ra, tôi cũng xa rời 
Bỏ mặc em với "Thiên Đường khổ đau" 
Bỏ mặc chiếc chiếu em nằm 
Cái nôi ngơ ngẩn, cái giường ngẩn ngơ 
Chỉ ngần ấy thứ gần em 
Chỉ ngần ấy thứ bên em suốt đời 

Em tôi ơi! em tôi ơi! 
Luân hồi nặng nghiệp, phận người biết sao! 
Lạy trời trong giấc chiêm bao 
Cho em tôi thấy lời chào bình minh 
Cho em tôi thấy nắng lên 
Cho em tôi thấy bình minh cuộc đời

Hồn tôi treo lại bên nôi
Mong em ấm mộng…tôi chào, tôi đi !

Tuyền Linh

Wednesday, October 26, 2016

Mưa Pleiku



Mưa Pleiku

Đưa tay che nắng Sài Gòn
Bỗng dưng nhớ quá đồi non sương mù
Những chiều dạo phố Pleiku
Con đường Hoàng Diệu dập dìu giai nhân
Em Pleiku lạc hồng trần
Mấy mươi năm chẳng một lần về thăm
Con đường phố núi quanh năm
Sương mù kín phủ gọi thầm đợi nhau
Trời buồn phố núi mưa mau
Lối về Diệp Kính nghe nhàu tâm tư
Rải tình giữa phố mưa rơi
Mang bao thao thức về nơi tiền đồn
Mai về biết có còn không
Hay là nến thắp giữa lòng phố khuya
Sai Gòn dưới nắng liêu xiêu
Nhớ sao nhớ quá những chiều Pleiku
Qua rồi cái tuổi xuân đi
Còn đây một nỗi sầu bi nhớ người
Bơ vơ nắng lạc hướng đời
Sài Gòn với những đầy vơi ngậm ngùi
Thèm ơi cái rét núi đồi
Thèm cơn mưa xối nổi trôi đêm ngày
Mưa dai dẳng như cơn say
Mưa không bặm trợn mà lay lắt tình
Ướp lòng khu phố gia binh
Để nghe thỏ thẻ lời em nhuộm sầu
Mưa nào nhỏ giọt tình đau
Mưa nào dập được hỏa châu bom rền
Thôi thì phận đã lênh đênh
Đành treo số mệnh lên cành thông reo
*
Mấy mươi năm, nghĩ cũng nhiều
Mà in như thể mới chiều hôm qua
Nắng Sài Gòn – nắng phồn hoa
Vẫn nghe thấm lạnh mưa qua hồn mình
Mưa Pleiku -  mưa hiển linh
Làm sao quên được giọt tình Pleiku !

Tuyền Linh

Thursday, October 20, 2016

Nhạc kèm theo Ca Từ


MONG MANH TÌNH BUỒN
Thơ: Đỗ Thị Minh Giang
Nhạc: Nguyễn Văn Thơ
Hòa âm: Phan Thanh Hùng
Ca sĩ: Lệ Tuyền

Nếu quý vị không thích nghe bản nhạc nền ƠN EM MỘT ĐÓA SEN NỒNG thì quý vị hãy kéo chuột tận cùng Blog, tìm Youtube và khóa lại. Xin cám ơn !


MONG MANH TÌNH BUỒN

Chiều buồn đếm lá vàng rơi
Bao nhiêu lá rụng chưa vơi nỗi sầu
Tìm người nào biết nơi đâu
Lệ xưa nay đã nát nhàu tâm tư

Thôi đành gởi nhớ qua thư
Gió đưa ảo ảnh phù du cuộc đời
Đã qua xa quá một thời
Hè về nhặt cánh phượng rơi sân trường

Ba mươi năm vẫn còn thương
Dấu chân gõ nhịp con đường quen xưa
Dưới tàng phượng tím sang mùa
Em chờ đợi mãi ai nào có hay

Với tay bắt chiếc lá bay
Thả mơ theo gió hoa cài tóc mây
Môi em nở nụ tình đầy
Hồn anh sa xuống má hây hây hồng

Đỗ Thị Minh Giang

Saturday, October 15, 2016

Đà Lạt lời ru


Đà Lạt Lời Ru

Em về Đà Lạt một lần
Để nghe suối thác trải lòng cùng em
Quê hương dễ nhớ khó quên
Cam Ly róc rách gọi tên em hoài
Ngày đi em lắm bùi ngùi
Chia tay bè bạn, cuộc vui đành tàn
Mấy mươi năm, chim xa ngàn
Hỏi em còn nhớ Suối Vàng, Prenn ?
Và…em chắc cũng không quên
Những đêm ta ngắm trăng lên Đồi Cù
Lang Biang, đỉnh sương mù
Trao nhau hơi ấm ngọt ru lời tình
Ngỡ đời mãi mãi bình yên
Ngờ đâu dâu bể phải đành chia xa
Em chừ ở xứ người ta
Đêm nằm có nhớ Datanla hẹn hò
Suối Tiên trong vắt tình người
Về soi để thấy cuộc đời nhẹ tênh
Hồ Than Thở, nước dịu êm
Sương mờ chứng kiến cuộc tình lứa đôi
Về đây để thấy cuộc đời
Không đâu thơ mộng bằng nơi quê nhà
Thành phố rực rỡ ngàn hoa
Lòng người chơn chất đậm đà tình quê
Thông reo gọi ánh trăng thề
Mây ngàn đưa lối đường về Mộng Mơ
Bùi Thị Xuân vẫn sớm trưa
Bước chân gõ nhịp nhặt, thưa đường về
Đẹp thay những mái tóc thề
Phất phơ áo lụa mây che dáng ngà
Ấp e nón lá nghiêng vành
Tay ôm cặp sách, giấu tình sau lưng
Bây chừ em còn nhớ không
Trường Trần Hưng Đạo, tình nồng ai trao ?
Mộng về ngọt tiếng ca dao
Lời ru còn đó, nẻo nào em đi
Hỡi em, em thuở xuân thì
Lung linh ký ức còn ghi dấu tình
Về đi em, về quê mình
Làm sao quên được mái đình cây đa
Bên trời có xót có xa ?
Về đây em hỡi, quê nhà vẫn hơn !

Tuyền Linh

Monday, October 3, 2016

Mưa đêm Sài Gòn


Mưa đêm Sài Gòn

Về đây nghe tiếng mưa đêm
Nghe trong sâu thẳm nỗi niềm đầy vơi
Phố Sài Gòn vắng bóng Người
Ôi, bao năm nữa giọt đời ngừng tuôn !

Đèn soi, soi nẻo đường buồn
Soi tâm tư rõ ngọn nguồn nỗi đau
Giữa trời Mẹ (*) đứng nâng tay
Đèn khuya mưa đổ ướt đầy tâm can

Phố đêm – giọt lệ - mưa tràn…
Ùa vào tâm thức bàng hoàng cửa tâm
Giọt đau, giọt nhớ, giọt thầm
Tâm linh thực nghiệm mà lòng chơ vơ

Tự nhiên trời bỗng dưng mưa
Để cho ta nhớ ngày xưa, những ngày…
Thánh Đường im bóng, ô hay !
Gởi đâu giọt lệ tù đày đêm nay

Mưa xưa ướt áo vai gầy
Mưa nay thấm đẫm bàn tay nguyện cầu
Về đâu? Rồi sẽ về đâu ?
Trái tim huyễn mộng đêm sâu Sài thành !

Tuyền Linh


(*) Đức Mẹ Maria