Thursday, June 2, 2016

Con Tim


 Con tim

Đừng sợ mình phải lòng ai
mà nên lo không còn ai yêu mình nữa
khi trái tim nằm ngoài dự tưởng
nó sẽ chai lỳ như thỏi sắt đã tôi

Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau thôi (*)
hà cớ gì không yêu
khi tình mình đã lên ngôi trong Thơ Nhạc
hãy nghe chính trái tim mình đang hát
chuyển nhựa đời nuôi dưỡng cây nhân sinh

Đừng đổ lỗi tại em hay tại anh
hãy xét lại bản thể mình có còn bình minh hé rạng ?
cũng đừng nên nghe người ngoài bàn tán
những bản sao trí thực dụng đời thường
hãy tin vào lời nói của jonh Mason (**)
hãy nhìn theo chiếc gậy Steve Jobs (***) dẫn đường chỉ lối

Trái tim chẳng bao giờ mù lòa tăm tối
chỉ lo đầu óc ta quá rối với kim tiền
những cuộc tình sóng gió đảo điên
đều phát xuất từ tiền ra cả

Xin đừng sống bằng bản năng bản ngã
gốc khổ đau luôn chờ chực bên mình
Hãy sống bằng thực sự trái tim
ta sẽ thấy lòng mình thanh thản
Xin đừng nhốt con tìm trong ngục tù thực dụng
máu sẽ khô và trí sẽ cùn
mãnh lực tình yêu là núi vỡ thác tuôn
trí hữu hạn sẽ không bao giờ ngăn nổi

Con tim vốn không bao giờ có tuổi
nên chân lý tình yêu - tim luôn đứng mũi chịu sào
Hãy tin vào con tim mình dù tuổi thấp tuổi cao
bởi chân lý bao giờ cũng chỉ MỘT

Tuyền Linh

(*) Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau ( Trịnh Công Sơn )
(**) John Mason nói:” Chúa sinh ta ra là một bản thể riêng biệt, hãy sống với chính con người thật của bạn. Đừng chết như một bản sao
(***) Steve Jobs nói:” Thời gian của bạn có hạn, đừng lãng phí nó để sống cuộc đời của ai khác. Đừng để những ồn ào từ ý kiến của những người khác dìm mất tiếng nói trong chính bạn. Và điều quan trọng nhất là hãy đi theo trái tim và trực giác của mình. Mọi thứ khác đều là thứ yếu.

Monday, May 23, 2016

Trở mùa Đà Lạt tháng 5


Trở mùa Đà Lạt tháng 5

Phượng còn khoe sắc bên trời
Ve còn non nỉ ngọt lời môi thơm
Bỗng dưng trời đất dỗi hờn
Xáng cơn mưa xuống mạnh hơn thác ngàn
Mây giăng lối, gió đùa càn
Kéo theo bao cảnh hoang tàn phố hoa
Đà Lạt hạ vẫn chưa qua
Bùi Thị Xuân vẫn thướt tha nhịp tình
Chữ nghĩa gói trọn trong tim
Tập lưu bút cứ rập rình gởi trao
Lao xao hồn bướm lao xao
Áo tà lụa trắng đi vào giấc mơ
Một thương… năm nhớ… mười chờ…
Mùa thu chưa tới đã ngờ chiêm bao
Tháng 5 Đà Lạt mưa lâu
Lâu như tâm thức khắc sâu nỗi tình
Tiếng mưa dường đã vô thanh
Trở mùa Đà Lạt cảnh tình hắt hiu
Bơ vơ con phố lạnh nhiều
Bóng tôi cùng với bóng chiều trôi trôi…

Tuyền Linh
2016

Monday, May 16, 2016

Nhạc kèm theo Ca Từ

LẶNG LẼ TÌNH ĐI
Thơ: Yên Dạ Thảo
Nhạc: Nguyễn Văn Thơ
Ca sĩ: Kiều Lệ

Xin quý vị nghe xong bản nhạc nền ƠN EM MỘT ĐÓA SEN NỒNG, rồi nghe tiếp nhạc phẩm LẶNG LẼ TÌNH ĐI. Thành thật cám ơn !



Lặng Lẽ Tình Đi…

Đêm nghe sóng vỗ bờ đêm
Thì thầm gió thức trên thềm lá sương
Thay mùa hoa úa nhạt hương
Trăng xưa tròn, khuyết...vấn vương mộng gì!

Tình đi! Lặng lẽ …tình đi
Tim sầu ở lại … thôi thì … đành thôi!
Đường tình sợi nắng phai phôi
Buồn vương trên nụ hôn môi lụy phiền

Vườn xuân xanh thắm chồi duyên
Song thưa một bóng cô miên gió lùa
Đêm nay trời đổ cơn mưa
Lệ lòng pha giọt hương thừa rơi rơi…

Thuyền ai giờ đã xa khơi
Mặc cho sóng gợn gió nhồi trôi qua
Tình xưa dẫu lắm mặn mà
Nay như nửa mảnh trăng tà treo nghiêng!

Yên Dạ Thảo

Monday, May 2, 2016

Mật Nguyệt


Mật Nguyệt

Chia tay em từ cõi Âm Ty ấy
Ta về trên Dương Thế tắm trăng sao
Chung quanh ta loang từng vũng máu đào
Túi thơ nhỏ, ta hứng hoài không hết
Cầu Ô Thước bắc đôi đường Nhật Nguyệt
Vẫn chưa nư nỗi nhớ xéo trong ta
Vẫn cứ vò nát sạch mớ tâm can
Ta chới với níu trăng sao cầu cứu

Em còn đó hay là em đã khuất
Sao ta nghe lời gió hú đầu khe
Hồn em đang lảng vảng thác ghềnh kia ?
Chờ ta với, hỡi em đừng đi vội !

Em có nghe lời ta từ đồng vọng
Tắt lịm dần theo tiếng lá lao xao
Đêm ngất ngư hồn phách vút lên cao
Nguồn sinh khí mong manh hơn tơ lụa
Thôi em hỡi, ngàn năm ta vẫn đợi
Phút giây nầy, nguồn hạnh phúc đời ta
Mấy chục năm rồi mà cứ ngỡ hôm qua
Hơi ấm ấy…mùi hương…và sợi tóc…
Ôi ngây ngất, Phương ơi, ôi ngây ngất..!
Xin gió mây ngừng lại để ta yêu
Van trăng sao quyện chặt tận cung hằng
Và im lặng nghe từng hơi thở vội
Từ con tim, làn da, và buồng phổi
Đêm Tân hôn huyền diệu của Ngưu Lang
Chắp cánh cùng bay mãi tận chốn Thiên Đàng
Rồi quyện xuống đáy sâu vùng địa ngục
Có đôi ta, đâu chẳng là hạnh phúc
Có đôi ta, đâu cũng chốn Thiên Đường
Địa ngục nào chẳng có thú yêu đương
Thiên Đường nào không vương niềm khỏ lụy (?)
Chỉ hai ta yêu nhau là bất diệt
Trăng vờn sao và gió giỡn đùa mây
Thơ ta đây, em hãy uống cho say
Ta no cứng mùi xiêm y ngào ngạt…
Những than thở dại khờ từ thuở trước
Chừ là thơ là nhạc hát ru em
Giọt lệ sầu thành nạm ngọc kim cương
Kết vương miện cho em thêm ngời sáng

Em có thấy hồn ta run bần bật ?
Tòa thiên nhiên kín hở…túi thơ say…
Hồn ta đang bay bổng chín từng mây
Huyền diệu quá…một kỳ quan chói lọi !
Gió ve vãn sợi tơ vàng óng mượt
Trăng thèm thuồng núp kẽ lá dòm nghe
Có tiếng gì vỡ vụn tựa oha lê
Ồ..! lũ quỷ reo cười mừng hoa chúc

Em thấy không, Thiên Đường và Địa Ngục
Tựu về đây chia sẻ thú yêu đương
Khúc Nghê Thường còn vọng mãi trong sương
Đừng đi vội, Phương ơi ! đừng đi vội ! ! !

Tuyền Linh
Giấc mơ rạng 16.8.08

Monday, April 25, 2016

Nghe nỗi ngậm ngùi


Nghe Nỗi Ngậm Ngùi

Muốn gói chút nắng Sài Gòn
Gởi qua bên ấy…gởi lòng bên ni
Gởi luôn nửa tuổi xuân thì
Người còn để lại từ khi chia lìa
Gởi Người một chuỗi sầu khuya
Liêu xiêu hè phố tàn khuya Sài Gòn
Gởi Người nửa giấc lạnh đông
Hắt hiu hồn mộng mênh mông chiếu giường
Gởi Người lúng liếng môi cười
Dư âm còn đọng một đời khó quên
Gởi Người hai chữ “ yêu em “
Đã thành cổ tự khắc lên tháp ngà

Ngồi đây níu hỏi mây xa
Có chăng bên ấy bóng tà huy xưa
Người còn chờ ánh sao thưa
Đếm từng tuổi mộng kịp vừa trăng lên
Chim bay bỏ mái tranh hiền
Bỏ luôn cánh võng hàng hiên quê nhà
Bây chừ đông lạnh mưa qua
Còn ai núp dưới hiên nhà đợi mưa
Người đi từ buổi giao mùa
Có không bên ấy gió lùa tóc mây
Vai  Người hơi ấm còn đây
Giọt mưa rụng xuống ngập đầy chiêm bao
Từ hồi hai bóng chung đôi
Lòng đâu cổ tích mà ngồi ngóng trông
Bây chừ bên ấy lạnh đông
Người ơi, còn giọt lệ thầm chực rơi ?
Cho tui chung chút bùi ngùi
Phố khuya Lê Lợi còn tui còn Người
Hình như Người rớt tiếng cười
Trên đường Nguyễn Huệ loãng vơi tuổi buồn
Tui đi nhặt bỏ vào hồn
Để tui có một Sài Gòn của tui
Bây giờ đi dưới nắng ui
Người ơi, nghe nỗi ngậm ngùi vây quanh

Tuyền Linh
5.2012





Wednesday, April 13, 2016

Nhạc kèm theo Ca Từ


EM, VẦNG TRĂNG TRÊN BIỂN ĐẢO
Nhạc & lời: Nguyễn Văn Thơ
Hòa âm: Phan Thanh Hùng
Trình bày: Lệ Tuyền

Xin quý vị chịu khó nghe hết bản nhạc nền ƠN EM MỘT ĐÓA SEN NỒNG, rồi hãy nghe nhạc phẩm EM, VẦNG TRĂNG TRÊN BIỂN ĐẢO. Xin cám ơn !






Em, vầng trăng trên biển đảo

Em vẫn đó, vầng trăng treo trên biển
Nhìn anh lặng thầm đứng canh gác đảo xa
Thương anh quá, trăng hôn lên vầng trán
Là tình em những lúc anh xa nhà.
Hỡi anh lính giữ quê hương biển đảo
Muôn con tim luôn hướng về các anh
Em vẫn là em, vầng trăng muôn thuở
Mãi bên anh khi chớp bể mưa nguồn

Khi quân thù muốn lăm le cướp biển
Muốn lấn trời lấn biển của chúng ta
Vững tay súng, anh sẵn sàng chiến đấu
Đây Hoàng Sa lên tiếng gọi Trường Sa !
Lòng bất khuất trung kiên anh lính đảo
Diệt quân xâm lược, quyết bảo vệ non sông
Ta quyết chí một lòng gìn giữ đảo
Đảo là nhà, biển cả là quê hương.

Nguyễn Văn Thơ
2016

Sunday, April 10, 2016

Em, Đà Lạt


Em, Đà Lạt

Nắng nghiên rọi lên vùng trời cổ tích
Gió lang thang hôn suối thác khe ghềnh
Em rạng ngời áo lụa ngát thông xanh
Ơi Đà Lạt, em ngàn năm vẫn thế !

Ta về đây sau những ngày dâu bể
Chặng cuối đời ta quyết định dừng chân
Chẳng nơi nào rũ được áo phong trần
Em, Đà Lạt nơi dung thân rất tuyệt

Ta và Em gặp nhau trong tiền kiếp ?
Sao thơ ta óng mượt cúc dại vàng
Nhạc tấu lời, đào nụ hé môi ngoan
Yêu biết mấy suối ngàn ru thông biếc !

Em xõa tóc, thác ngàn trông diễm tuyệt
Em cất lời, róc rách suối gọi trăng
Lời tình nào ngọt lịm tựa môi em
Xin cho nhắp chén quỳnh tương huyền thoại ?

Từ lâu rồi lòng ta dường khép lại
Nỗi u trầm đè nặng trái tim đau
Hôm nay đây, ôi giây phút nhiệm mầu
Em, Đà Lạt đón ta ngàn hoa cỏ

Dốc dã quỳ năm xưa vẫn còn đó
Xin cám ơn núi thác đã chở che
Con đường mòn mà ta đã đi quen
Hoa vẫn nở vàng tươi khoe sắc thắm

Em, Đà Lạt đẹp trăng rằm mười sáu
Tình đôi ta đã tròn vẹn câu thề
Ai đã từng có năm tháng xa quê
Mới cảm nhận được nỗi lòng người xa xứ

Ta về đây sẽ không bao giờ đi nữa
Treo lời thề lên đỉnh Lang Biang
Một mai kia khi ta có từ trần
Ôm nắm đất bazan rời cõi tạm

Tuyền Linh