CDS NHẠC ONLINE
- TRANG CHỦ-THƠ TÌNH
- CD1: Một Lần Là Trăm Năm
- CD2: Ơn Em Một Đóa Sen Nồng
- CD3 - Chủ đề: Lặng Lẽ Tình Đi
- CD4 - Chủ đề: Mơ Chỉ Là Mơ
- CD5 - Chủ Đề: Giọt Nước Mắt
- CD6 - Chủ Đề: Mong Manh Tình Buồn
- CD7: Trường ca: NỖI LÒNG CHINH PHỤ
- CD8: RONG CHƠI VÔ THƯỜNG
- CD9: Trầm Khúc Tuyền Linh
- TIỀN KIẾP
- VĂN
- NHẠC HAY KHẮP NƠI
- TIỂU SỬ TÁC GIẢ
- THƠ HAY KHẮP NƠI
- Tình Khúc Tuyền Linh - Nguyễn Văn Thơ Google +
- Nguyễn Văn Thơ Facebook
Wednesday, November 16, 2022
NƯỚC MẮT ĐÀN ÔNG 19
TRÒ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT
Tuyền Linh
TẬP II - Nước Mắt Đàn Ông
Phần 19
15.4.2021 – Hôm nay gặp bạn, không
biết phải tâm sự với bạn ra sao cho phải lẽ. Bởi chính bản thân mình, lúc bấy
giờ mình vẫn thấy không có lối thoát. Chuyện tình cảm mà cứ đem ra cân, đo, đong,
đếm như chuyện của mình với cô Lan thì không sớm cũng muộn sẽ đi vào ngõ cụt. Không
hiểu sao, biết con đường phía trước lắm gập ghềnh nhưng chân vẫn cứ bước, bước
như sợ ngày mai không được bước. Sự thương yêu vô thức, không giới hạn của mình
đối với đám con côi cút lúc bấy giờ tạo cho mình một áp lực ghê gớm, buộc phải
vượt qua dù phía trước là ngọn núi Everest đang chắn lối. Bạn biết không, trên
thế gian nầy chẳng có một cặp vợ chồng nào suốt cả đời không hề đi chung với
nhau như vợ chồng mình. Lúc bà còn sinh thời, dù đường sông hay đường biển, dù
phương tiện xe hơi hay máy bay, lúc nào mình cũng viện cớ này hay cớ khác để không
đi chung với bà xã mình. Lý do thật ngộ nghĩnh nhưng mình luôn nghĩ là thiết thực.
Đó là, lỡ giữa đường xảy ra tai nạn nghiêm trọng khiến cả hai vợ chồng chết hết
thì sao? Ai sẽ nuôi con sau nầy? Nói như vậy để bạn thấy mình thương con như thế
nào. Thật tội nghiệp cho bà vợ mình, mình không dám nói thật những suy nghĩ của
mình lúc bấy giờ cho bà biết, sợ bà bị ám ảnh. Cứ mỗi lần có dịp phải đi chung đâu
đó, nhất là đi máy bay về Sài Gòn thăm bà ngoại chúng nó, mình tìm đủ mọi cớ để
đi riêng. Dĩ nhiên là cớ phải hợp lý để bà không thắc mắc và nghi ngờ. Mình không
biết trong các trường hợp “nói láo”, trường hợp nầy có tội hay không? Mình nhiều
lần đã đưa lên bàn cân lương tâm để cân, nhưng lần nào đám con mình cũng thắng.
Chẳng biết có nên tội nghiệp cho bả không, hay trong tâm, bả lại thấy tội nghiệp
mình? Vì đơn giản, bà biết mình rất yêu bả mà!
16.4.2021 – Đáng ra mình không nên
gặp bạn liên tiếp những ngày như thế nầy vì tình hình Covid-19 rất căng thẳng,
nhưng mình không muốn bạn nghe đứt mạch những tin sốt dẻo về cuộc đời mình
trong những ngày xưa ấy. Hơn thế nữa, cho đến bây giờ, mình cũng chưa biết mình
đúng hay sai trong việc hôn nhân giữa mình và cô Lan. Mình muốn gặp bạn như muốn
tìm một nhân chứng trong phiên tòa lương tâm đích thực của đời mình, mà trong đó
bạn vừa là nhân chứng, vừa là thẩm phán và vừa cả chánh án để phân xử. Phía mình,
mình không thuê luật sư bào chữa nào cả. Luật sư bào chữa cho mình chính là những
đứa con ngây ngô thơ dại lúc bấy giờ, lời nói của chúng trước Tòa chính là lời
vô ngôn. Chắc là bạn thấu rõ nhất?
Rồi thì bạn biết không, ngày 02 tháng 6 năm
1976, tức mùng 5 tháng 5 năm Bính Thìn, mình quyết định làm đám cưới với cô Cao
Thị Lan. Mình tự xem ngày, mình không nhờ thầy bà nào cả. Ngày tốt xấu, nên hay
không nên đều có trong sách vở của ông bà xưa để lại, cứ thế mình đem ra phân tích
và lý giải làm sao cho hợp với bản mệnh của mình là được. Mình cũng tin dị đoan
lắm chứ, bởi dị đoan theo mình là một phần không thể thiếu trong đời sống tâm
linh. Mình không bài trừ dị đoan, bởi mình không cho dị đoan là một tôn giáo hay dị giáo, vì mình thỉnh thoảng đã bắt
gặp những hiện tượng “dị đoan” trong đời sống thường nhật của mình, và mình tin
“dị đoan” đang hiện hữu trong đời sống.
Không thể nào không tin được.
Mình xin nhắc lại cho bạn rõ để không phân vân
và lo cho mình, ngày 02 tháng 6 năm 1976, tức ngày mùng 5 tháng 5 năm, ngày Ất
Dậu, tháng Giap Ngọ, năm Bính Thìn, tiết Tiểu Mãn, là ngày Minh Đường Hoàng Đạo.
Nói chung là ngày rất tốt, đúng là ngày để tổ chức cưới hỏi. Chuyện hôn nhân của
mình và cô Lan mà nói đến danh từ “ Đám Cưới” thì nghe sao to lớn quá, nhất là
vào thời điểm lúc bấy giờ,, thời điểm phải chạy ăn từng bữa. Mình nói như vậy
xin bạn đừng hiểu lệch ý mình. Mình không trách cứ ai cả, không ai gây ra cả. Mệnh
nước thay đổi, theo mình là một chu kỳ luân hồi, chỉ đơn giản thế thôi. Bởi vậy,
thích nghi với hoàn cảnh là bản năng trời phú cho con người bạn à, mà cụ thể là
mình và các con mình, vẫn vui khỏe như mọi ngày. Và nếu sau đám cưới, nhà mình
hình thành được một gia đình đầm ấm thì là vượt trên cả mong ước.
Rạng sáng ngày 02 tháng 6 năm 1976, mình và các
con dậy sớm quét dọn nhà cửa sạch sẽ. Trên bàn thờ mẹ chúng chưng đầy đủ hoa quả.
Để gói gọn mọi lễ nghi rườm rà, mình đã bàn bạc với ông anh rễ và bà chị thứ sáu,
chỉ nấu một mâm cơm tươm tất cúng ông bà và mẹ các cháu, rồi sau đó dọn thành bàn
tiệc mời bà con lối xóm tham dự, tiện thể tuyên bố chuyện ăn đời ở kiếp của mình
và cô giáo Lan luôn một thể. Mình cũng đã bàn bạc với cô Lan, ngày ấy cứ bình tâm
thong thả mà xuống, không cần phải xuống sớm quá, vì giờ hoàng đạo của ngày Ất
Dậu từ 17h00 đến 19h00. Tụi mình đồng tâm làm lễ cưới đúng thời gian nầy trong
ngày. Cũng nhờ thím Phụng, chị hai Giỏi và chị Sáu của mình từ khu kinh tế mới
Châu Sơn ra trước đó một ngày nên mọi việc chợ búa và nấu nướng không gặp gì trở
ngại cả. Và cũng còn một điều may hơn nữa mà mình thấy cũng cần nói với bạn, đó
là đám cưới hôm đó mình không phải vất vả chạy ngược chạy xuôi để mượn tiền, hên
cái là mới bán được chút tiền khá khá từ những món hàng bà ngoại các cháu vừa mới
gởi về. Nói về tiền bạc, mình hay gặp hên vào giờ chót lắm, nên riết mình tin
“dị đoan” là có thật, có đóng “ vai “ trong đời sống của mình. Rất nhiều lần, phải nói là rất nhiều lần, mình túng
quay túng quẫn không biết phải xoay xở ra sao, thì sau đó, nhiều lắm là 2 ngày,
mình lại gặp may; hoặc là tiền bạn bè nước ngoài gởi về cho, hoặc tiền của khách
hàng gởi về nhờ viết nhạc, hoặc tiền trúng số…Xin bạn đừng vội cười mình nhé! Mình
chỉ mua vé số bằng đồng tiền lao động của mình. Mình luôn cân đối tiền thu chi,
trong đó có chi cho vé số. Mình mua vé số không nhiều, mỗi ngày 1, 2 vé trong số
tiền mình kiếm được bằng sức lao động của mình. Có nhiều người nghĩ mình mê vé
số, nhưng kỳ thực không phải vậy. Mình còn nhớ, vào một lúc nào đó mình đã nói
với bạn rồi, sáng mở mắt ra mà không có một công việc gì đó để làm và không có
một điều gì để hy vọng thì con người mình giống như cây củi mục chờ rũ tàn. Vậy
đó bạn, mình mua vé số để có được chút hy vọng, dù chỉ hy vọng trong 24 giờ. Dẫu
sao, được vui trong 24 giờ đã có? Còn hơn không có giờ nào trong ngày để vui?
Huyên thuyên với bạn về việc mua vé số mà quên
kể tiếp cho bạn nghe những diễn tiến trong đám tiệc hôm đó. Bà con lối xóm mà mình
đã mời hôm ấy tới dự đông đủ. Nói chung, phía bên họ nhà trai thì xem như có mặt,
không thiếu ai. Riêng phía bên nhà gái thì duy nhất chỉ có cô giáo Cao Thị Lan
thôi. Sở dĩ có tình trạng nầy vì bên chị em nhà cô Lan không đồng tình với cô
Lan quen biết với mình. Cốt lõi của vấn đề là họ phân biệt giai cấp, cho rằng mình
là kẻ tha phương cầu thực, khố rách áo ôm. Lấy nhau chỉ tổ cha con mình ăn bám
vào gia đình nhà họ, mà đơn cử là cô Lan. Họ nặng về vật chất hơn là tinh thần
nên họ chẳng cần nghĩ gì đến tính nhân văn của cuộc sống. Chỉ tiếc là chị em họ
xuất thân từ một gia đình trí thức, đa phần học trường Pháp cả, nhưng họ sống
không độ lượng, vị tha, khoan dung. Không có tinh thần ngợi ca phẩm chất giữa
người với người. Họ thiếu đi khát vọng công lý nên họ không giúp con người có
được cái nhìn tốt hơn trong cuộc sống.
Trong gia đình phía ấy, mình nghĩ chỉ có anh
con rễ Nguyễn Văn Bạc, tức là em rễ cô Lan là tương đối dễ giao tiếp hơn cả, cũng
không gì lạ, vì anh ấy là bạn với mình qua sự giới thiệu của bác Tám Tham. Nhưng
không hiểu sao anh ấy cũng không đi tham dự lễ ra mắt của mình và cô Lan? Có thể
là do ảnh hưởng áp lực của gia đình. Thôi, cũng không sao cả! Điều quan trọng
nhất vẫn là tình cảm của cô giáo Lan đối với mình, phải không bạn? Điều này là
mình hiểu rõ nhất, cả chủ quan lẫn khách quan.
Mình biết áp lực gia đình bên đó là rất lớn,
trước đó một tháng, có ông Nguyễn Mạnh H. là em rễ của cô Lan, chồng của cô em
kế cô Lan là Cao Thị L. Ông nầy trước 1975 làm công chức bên Ty Thông Tin, nghe
đâu cũng là ông kẹ một thời, khiến dân lành thời buổi đó phải nể sợ. Ông ta từ
Sài Gòn ra Đơn Dương, nhờ cậu học trò cô Lan dẫn lối xuống nhà mình. Lúc bấy giờ
mình đang ở rẫy khoai vừa về, gặp hai người đang đi quanh nhà, mặt cúi xuống nhìn
từng góc nhà xó bếp, có vẻ như quan sát. Mình gật đầu chào nhưng hai người không
buồn chào lại. Mình hơi giận, định lên tiếng mời hai người ra khỏi nhà, nhưng kịp nghĩ lại nên thôi.
( còn tiếp )
DẤU QUÊ HƯƠNG
![]() |
DẤU QUÊ HƯƠNG
Đẹp làm sao con đường 907
Mới ngày nao bùn đất níu bàn chân
Nay tráng nhựa phẳng lì như mặt nước
Lòng hân hoan…yêu biết mấy Vĩnh Long!
Đất nước ta mỗi ngày mỗi đổi mới
Từ nông thôn đến thành thị quê mình
Xin em hãy ghé về thăm một chuyến
Sẽ thấy lòng phơi phới vững niềm tin
Anh sẽ đưa em đi thăm Trung Ngãi
Thăm mô hình cá lóc bể bạt giăng
Thăm đàn bò no tròn lông óng mượt
Trên cánh đồng Trung Chánh chạy lăng xăng
Lòng vẫn muốn đưa em thăm nhiều chỗ
Như Qưới An, Qưới Thiện, Trung Thành Tây
Thăm Hiếu Thuận, Hiếu Nhơn, Hiếu Nghĩa…
Bởi nơi đâu cũng đổi mới no đầy
Cầu Phong Thới xuôi đường về cồn cát
Bến phà xưa luôn đầy ắp tiếng cười
Người qua lại đông như ngày mở hội
Ôi,Vũng Liêm đổi mới thật là vui !
Nơi anh ở có con kênh nước dẫn
Vào ruộng đồng năm ba vụ thuận mùa
Ấp Phong Thới kể từ ngày đổi mới
Dân dư ăn dư để chẳng còn thua…
Tết tới đây, em về thăm quê nhé !
Tận mắt nhìn vóc dáng của Quê Hương
Hương rơm rạ xông lên từ tiềm thức
Em sẽ nghe lời ru Mẹ cuối đường
TUYỀN LINH